Đông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều…
Chương 232
Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 232Triệu Vô Cực nổi giận.“Ai dám ngăn cản coi như là kẻ địch, đánh chết ngay tại chỗ”.Đội phòng chống bạo động nghỉ ngơi một lúc sau đó lại xông đến chỗ đám lính già.“Bốp bốp bốp!”Mấy người lính già bị thương, họ rõ ràng không thể địch lại đợt tấn công của đội phòng chống bạo động.Họ đã bị hạ gục.Trần Thiên Hạo mặt mày dữ tợn, lửa giận dấy lên trong lồng ng.ực anh.“Dừng tay!”Một tiếng hét vang lên.Trần Thiên Hạo trợn tròn mắt, đặt mẹ xuống, lao nhanh qua.Anh lao đến trước mặt đámcảnh sát bạo động đã đánh những người lính già bị thương.Tung nắm đấm.Mấy cảnh sát chống bạo động giơ khiên chắn đằng trước, nhưng nắm đấm của Trần Thiên Hạo lao xuyên qua.Lồng ng.ực hắn bị đập lõm xuống.Hắn nôn ra một ngụm máu, ngã xuống đất, hôn mê bất tỉnh.Động tác của anh không hề ngừng lại.Điên cuồng tấn công đám cảnh sát của đội phòng chống bạo động đã tấn công mấy người lính già.“Đùng đùng đùng!”Mấy cánh tay bị đập gãy.Trần Thiên Hạo đưa từng người lính già ngã xuống đất vào trong đại viện.“Trần Thiên Hạo, bọn tôi không sao”.Mấy người lính già đầu đầy máu tươi, từ chối sự giúp đỡ của Trần Thiên Hạo.Họ muốn cùng anh ngăn chặn kẻ địch.Trần Thiên Hạo rơi lệ.Cảm động vô cùng!“Chẳng giết được ai cả, các người đúng là đám phế vật”.Triệu Vô Cực oán độc gào thét.Đẩy người của đội phòng chống bạo động ra lao về phía Trần Thiên Hạo.“Phụt!”Một người cầm gậy sắt đập vào đầu người lính già, bị Trần Thiên Hạo ngăn lại.Lúc này máu tươi đỏ thẫm chảy xuống từ mái tóc đen của anh.“Mẹ nó!”Người lính già hét lên!Tay không lao đến tên cảnh sát kia, bị đối phương dùng gậy sắt điên cuồng tấn công.Trần Thiên Hạo lau máu trên mặt, tiến lên đá văng đối phương.“Bốp!”Lại có một người đập gậy sắt vào sau lưng.Trần Thiên Hạo quay đầu, tung nắm đấm vào mặt đối phương.…Nhiều người quá.Trần Thiên Hạo vì bảo vệ những người lính già, chịu vô số đòn đánh.Đòn cuối cùng.Đánh thẳng vào gáy anh.Trần Thiên Hạo ngã xuống!Mấy người lính già tuyệt vọng hầm hừ, chạy thẳng về phía anh.“Dừng tay cho tôi”.Một tiếng quát lớn vang lên.Thanh Long mặc đồ đen xuất hiện.Sau lưng anh ta đều là lính của đông Hoang.
Chương 232
Triệu Vô Cực nổi giận.
“Ai dám ngăn cản coi như là kẻ địch, đánh chết ngay tại chỗ”.
Đội phòng chống bạo động nghỉ ngơi một lúc sau đó lại xông đến chỗ đám lính già.
“Bốp bốp bốp!”
Mấy người lính già bị thương, họ rõ ràng không thể địch lại đợt tấn công của đội phòng chống bạo động.
Họ đã bị hạ gục.
Trần Thiên Hạo mặt mày dữ tợn, lửa giận dấy lên trong lồng ng.ực anh.
“Dừng tay!”
Một tiếng hét vang lên.
Trần Thiên Hạo trợn tròn mắt, đặt mẹ xuống, lao nhanh qua.
Anh lao đến trước mặt đámcảnh sát bạo động đã đánh những người lính già bị thương.
Tung nắm đấm.
Mấy cảnh sát chống bạo động giơ khiên chắn đằng trước, nhưng nắm đấm của Trần Thiên Hạo lao xuyên qua.
Lồng ng.ực hắn bị đập lõm xuống.
Hắn nôn ra một ngụm máu, ngã xuống đất, hôn mê bất tỉnh.
Động tác của anh không hề ngừng lại.
Điên cuồng tấn công đám cảnh sát của đội phòng chống bạo động đã tấn công mấy người lính già.
“Đùng đùng đùng!”
Mấy cánh tay bị đập gãy.
Trần Thiên Hạo đưa từng người lính già ngã xuống đất vào trong đại viện.
“Trần Thiên Hạo, bọn tôi không sao”.
Mấy người lính già đầu đầy máu tươi, từ chối sự giúp đỡ của Trần Thiên Hạo.
Họ muốn cùng anh ngăn chặn kẻ địch.
Trần Thiên Hạo rơi lệ.
Cảm động vô cùng!
“Chẳng giết được ai cả, các người đúng là đám phế vật”.
Triệu Vô Cực oán độc gào thét.
Đẩy người của đội phòng chống bạo động ra lao về phía Trần Thiên Hạo.
“Phụt!”
Một người cầm gậy sắt đập vào đầu người lính già, bị Trần Thiên Hạo ngăn lại.
Lúc này máu tươi đỏ thẫm chảy xuống từ mái tóc đen của anh.
“Mẹ nó!”
Người lính già hét lên!
Tay không lao đến tên cảnh sát kia, bị đối phương dùng gậy sắt điên cuồng tấn công.
Trần Thiên Hạo lau máu trên mặt, tiến lên đá văng đối phương.
“Bốp!”
Lại có một người đập gậy sắt vào sau lưng.
Trần Thiên Hạo quay đầu, tung nắm đấm vào mặt đối phương.
…
Nhiều người quá.
Trần Thiên Hạo vì bảo vệ những người lính già, chịu vô số đòn đánh.
Đòn cuối cùng.
Đánh thẳng vào gáy anh.
Trần Thiên Hạo ngã xuống!
Mấy người lính già tuyệt vọng hầm hừ, chạy thẳng về phía anh.
“Dừng tay cho tôi”.
Một tiếng quát lớn vang lên.
Thanh Long mặc đồ đen xuất hiện.
Sau lưng anh ta đều là lính của đông Hoang.
Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 232Triệu Vô Cực nổi giận.“Ai dám ngăn cản coi như là kẻ địch, đánh chết ngay tại chỗ”.Đội phòng chống bạo động nghỉ ngơi một lúc sau đó lại xông đến chỗ đám lính già.“Bốp bốp bốp!”Mấy người lính già bị thương, họ rõ ràng không thể địch lại đợt tấn công của đội phòng chống bạo động.Họ đã bị hạ gục.Trần Thiên Hạo mặt mày dữ tợn, lửa giận dấy lên trong lồng ng.ực anh.“Dừng tay!”Một tiếng hét vang lên.Trần Thiên Hạo trợn tròn mắt, đặt mẹ xuống, lao nhanh qua.Anh lao đến trước mặt đámcảnh sát bạo động đã đánh những người lính già bị thương.Tung nắm đấm.Mấy cảnh sát chống bạo động giơ khiên chắn đằng trước, nhưng nắm đấm của Trần Thiên Hạo lao xuyên qua.Lồng ng.ực hắn bị đập lõm xuống.Hắn nôn ra một ngụm máu, ngã xuống đất, hôn mê bất tỉnh.Động tác của anh không hề ngừng lại.Điên cuồng tấn công đám cảnh sát của đội phòng chống bạo động đã tấn công mấy người lính già.“Đùng đùng đùng!”Mấy cánh tay bị đập gãy.Trần Thiên Hạo đưa từng người lính già ngã xuống đất vào trong đại viện.“Trần Thiên Hạo, bọn tôi không sao”.Mấy người lính già đầu đầy máu tươi, từ chối sự giúp đỡ của Trần Thiên Hạo.Họ muốn cùng anh ngăn chặn kẻ địch.Trần Thiên Hạo rơi lệ.Cảm động vô cùng!“Chẳng giết được ai cả, các người đúng là đám phế vật”.Triệu Vô Cực oán độc gào thét.Đẩy người của đội phòng chống bạo động ra lao về phía Trần Thiên Hạo.“Phụt!”Một người cầm gậy sắt đập vào đầu người lính già, bị Trần Thiên Hạo ngăn lại.Lúc này máu tươi đỏ thẫm chảy xuống từ mái tóc đen của anh.“Mẹ nó!”Người lính già hét lên!Tay không lao đến tên cảnh sát kia, bị đối phương dùng gậy sắt điên cuồng tấn công.Trần Thiên Hạo lau máu trên mặt, tiến lên đá văng đối phương.“Bốp!”Lại có một người đập gậy sắt vào sau lưng.Trần Thiên Hạo quay đầu, tung nắm đấm vào mặt đối phương.…Nhiều người quá.Trần Thiên Hạo vì bảo vệ những người lính già, chịu vô số đòn đánh.Đòn cuối cùng.Đánh thẳng vào gáy anh.Trần Thiên Hạo ngã xuống!Mấy người lính già tuyệt vọng hầm hừ, chạy thẳng về phía anh.“Dừng tay cho tôi”.Một tiếng quát lớn vang lên.Thanh Long mặc đồ đen xuất hiện.Sau lưng anh ta đều là lính của đông Hoang.