Đông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều…
Chương 311
Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 311Muốn nhìn xem bố mình có uống rượu rồi ngủ quên dưới đất không?Trần Thiên Hạo đi vào căn phòng duy nhất.Xà nhà bằng gỗ, trên vách tường treo một cái giỏ, dùng để để gạo phòng chuột cắn.Dưới chân là nền gạch xanh lồi lõm, sau khi vào cửa, bên tay trái là một chiếc giường, được che rèm lại, là nơi Hoa Nhụy ngủ.Hoa Nhụy nhìn Trần Thiên Hạo đi vào, vội vàng kéo rèm che cái giường lộn xộn của mình, mặt cô ta đỏ ửng lên.Cô ta lúng túng nói.“Sáng nay đi sớm quá nên không kịp thu dọn”.Trần Thiên Hạo mỉm cười.Nụ cười này không khách khí như trước, nó thoải mái như gió xuân, khiến người ta cảm thấy dễ chịu.“Tôi nhớ năm tôi năm tuổi, có hôm cũng tò mò không hiểu tại sao trên xà nhà lại treo một cái giỏ. Tôi muốn cầm xuống xem bên trong giấu bảo vật gì”.Trần Thiên Hạo nhìn chiếc giỏ được treo kia, nhớ đến hồi nhỏ mà không kìm được mỉm cười.Ban đầu Hoa Nhụy còn hơi hoảng loạn bất an, sau khi nghe Trần Thiên Hạo nói, cô ta bắt đầu từ từ bình tĩnh lại.Lúc nhỏ anh cũng phải sống trong một gia đình như vậy sao?Hoa Nhụy đột nhiên cảm thấy Trần Thiên Hạo gần gũi hơn, khoảng cách giữa hai người được kéo lại gần hơn nhiều.“Sau khi tôi chế tạo được cầu thang để lấy chiếc giỏ xuống. Tôi mới phát hiện ra bên trong có một ổ chuột con chưa mọc lông, ngoài ra chẳng có gì cả”.Trần Thiên Hạo bất lực mỉm cười.“Chuột?”“Không thể nào. Nhà tôi treo thế này để phòng chuột”.Hoa Nhụy sợ hãi bảo.Trần Thiên Hạo đột nhiên nhìn cô ta, vẻ mặt ảm đạm.“Chuột sợ người, nhất là người lớn, trong nhà có người lớn thì sẽ không có chuột!”Nói xong anh không nói tiếp, chỉ quay đầu rẽ sang bên khác.Có người lớn thì sẽ không có chuột, chẳng nhẽ lúc nhỏ trong nhà anh Trần không có người lớn sao?Anh là trẻ mồ côi sao?Hoa Nhụy cảm thấy bất ngờ, nếu một đứa trẻ mồ côi mà có được thành tựu như ngày hôm nay, thì anh đúng là tấm gương của những gia đình nghèo khổ.Chẳng trách anh khác với những kẻ có tiền khác.Bên phải căn phòng khá là loạn.Góc tường toàn là chai rượu, ngay cả trên giường cạnh tường cũng có mấy chai rượu đang uống dở.Đúng là một tên bợm rượu.Khiến Trần Thiên Hạo bất ngờ là.Trong căn phòng bừa bộn này, ở trên tường treo rất nhiều khung ảnh, những chiếc khung ảnh này được lau rất sạch sẽ.
Chương 311
Muốn nhìn xem bố mình có uống rượu rồi ngủ quên dưới đất không?
Trần Thiên Hạo đi vào căn phòng duy nhất.
Xà nhà bằng gỗ, trên vách tường treo một cái giỏ, dùng để để gạo phòng chuột cắn.
Dưới chân là nền gạch xanh lồi lõm, sau khi vào cửa, bên tay trái là một chiếc giường, được che rèm lại, là nơi Hoa Nhụy ngủ.
Hoa Nhụy nhìn Trần Thiên Hạo đi vào, vội vàng kéo rèm che cái giường lộn xộn của mình, mặt cô ta đỏ ửng lên.
Cô ta lúng túng nói.
“Sáng nay đi sớm quá nên không kịp thu dọn”.
Trần Thiên Hạo mỉm cười.
Nụ cười này không khách khí như trước, nó thoải mái như gió xuân, khiến người ta cảm thấy dễ chịu.
“Tôi nhớ năm tôi năm tuổi, có hôm cũng tò mò không hiểu tại sao trên xà nhà lại treo một cái giỏ. Tôi muốn cầm xuống xem bên trong giấu bảo vật gì”.
Trần Thiên Hạo nhìn chiếc giỏ được treo kia, nhớ đến hồi nhỏ mà không kìm được mỉm cười.
Ban đầu Hoa Nhụy còn hơi hoảng loạn bất an, sau khi nghe Trần Thiên Hạo nói, cô ta bắt đầu từ từ bình tĩnh lại.
Lúc nhỏ anh cũng phải sống trong một gia đình như vậy sao?
Hoa Nhụy đột nhiên cảm thấy Trần Thiên Hạo gần gũi hơn, khoảng cách giữa hai người được kéo lại gần hơn nhiều.
“Sau khi tôi chế tạo được cầu thang để lấy chiếc giỏ xuống. Tôi mới phát hiện ra bên trong có một ổ chuột con chưa mọc lông, ngoài ra chẳng có gì cả”.
Trần Thiên Hạo bất lực mỉm cười.
“Chuột?”
“Không thể nào. Nhà tôi treo thế này để phòng chuột”.
Hoa Nhụy sợ hãi bảo.
Trần Thiên Hạo đột nhiên nhìn cô ta, vẻ mặt ảm đạm.
“Chuột sợ người, nhất là người lớn, trong nhà có người lớn thì sẽ không có chuột!”
Nói xong anh không nói tiếp, chỉ quay đầu rẽ sang bên khác.
Có người lớn thì sẽ không có chuột, chẳng nhẽ lúc nhỏ trong nhà anh Trần không có người lớn sao?
Anh là trẻ mồ côi sao?
Hoa Nhụy cảm thấy bất ngờ, nếu một đứa trẻ mồ côi mà có được thành tựu như ngày hôm nay, thì anh đúng là tấm gương của những gia đình nghèo khổ.
Chẳng trách anh khác với những kẻ có tiền khác.
Bên phải căn phòng khá là loạn.
Góc tường toàn là chai rượu, ngay cả trên giường cạnh tường cũng có mấy chai rượu đang uống dở.
Đúng là một tên bợm rượu.
Khiến Trần Thiên Hạo bất ngờ là.
Trong căn phòng bừa bộn này, ở trên tường treo rất nhiều khung ảnh, những chiếc khung ảnh này được lau rất sạch sẽ.
Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 311Muốn nhìn xem bố mình có uống rượu rồi ngủ quên dưới đất không?Trần Thiên Hạo đi vào căn phòng duy nhất.Xà nhà bằng gỗ, trên vách tường treo một cái giỏ, dùng để để gạo phòng chuột cắn.Dưới chân là nền gạch xanh lồi lõm, sau khi vào cửa, bên tay trái là một chiếc giường, được che rèm lại, là nơi Hoa Nhụy ngủ.Hoa Nhụy nhìn Trần Thiên Hạo đi vào, vội vàng kéo rèm che cái giường lộn xộn của mình, mặt cô ta đỏ ửng lên.Cô ta lúng túng nói.“Sáng nay đi sớm quá nên không kịp thu dọn”.Trần Thiên Hạo mỉm cười.Nụ cười này không khách khí như trước, nó thoải mái như gió xuân, khiến người ta cảm thấy dễ chịu.“Tôi nhớ năm tôi năm tuổi, có hôm cũng tò mò không hiểu tại sao trên xà nhà lại treo một cái giỏ. Tôi muốn cầm xuống xem bên trong giấu bảo vật gì”.Trần Thiên Hạo nhìn chiếc giỏ được treo kia, nhớ đến hồi nhỏ mà không kìm được mỉm cười.Ban đầu Hoa Nhụy còn hơi hoảng loạn bất an, sau khi nghe Trần Thiên Hạo nói, cô ta bắt đầu từ từ bình tĩnh lại.Lúc nhỏ anh cũng phải sống trong một gia đình như vậy sao?Hoa Nhụy đột nhiên cảm thấy Trần Thiên Hạo gần gũi hơn, khoảng cách giữa hai người được kéo lại gần hơn nhiều.“Sau khi tôi chế tạo được cầu thang để lấy chiếc giỏ xuống. Tôi mới phát hiện ra bên trong có một ổ chuột con chưa mọc lông, ngoài ra chẳng có gì cả”.Trần Thiên Hạo bất lực mỉm cười.“Chuột?”“Không thể nào. Nhà tôi treo thế này để phòng chuột”.Hoa Nhụy sợ hãi bảo.Trần Thiên Hạo đột nhiên nhìn cô ta, vẻ mặt ảm đạm.“Chuột sợ người, nhất là người lớn, trong nhà có người lớn thì sẽ không có chuột!”Nói xong anh không nói tiếp, chỉ quay đầu rẽ sang bên khác.Có người lớn thì sẽ không có chuột, chẳng nhẽ lúc nhỏ trong nhà anh Trần không có người lớn sao?Anh là trẻ mồ côi sao?Hoa Nhụy cảm thấy bất ngờ, nếu một đứa trẻ mồ côi mà có được thành tựu như ngày hôm nay, thì anh đúng là tấm gương của những gia đình nghèo khổ.Chẳng trách anh khác với những kẻ có tiền khác.Bên phải căn phòng khá là loạn.Góc tường toàn là chai rượu, ngay cả trên giường cạnh tường cũng có mấy chai rượu đang uống dở.Đúng là một tên bợm rượu.Khiến Trần Thiên Hạo bất ngờ là.Trong căn phòng bừa bộn này, ở trên tường treo rất nhiều khung ảnh, những chiếc khung ảnh này được lau rất sạch sẽ.