Đông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều…
Chương 312
Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 312Có thể thấy người này coi trọng nó đến thế nào.Bên trong khung ảnh là những tấm ảnh đen trắng cũ kỹ.Trần Thiên Hạo có thể nhận ra.Đây là bức ảnh chụp trong quân đội, đằng sau khuôn mặt tươi cười xán lạn kia là chiến trường chất đầy xác chết.Một tấm.Hai tấm.Ba tấm.Có tổng cộng mười tấm, mỗi bức đều có cùng một người đàn ông, miệng người này rất rộng, luôn mỉm cười, lộ ra vẻ trẻ trung phấn chấn.Có điều nhìn kỹ lại.Có thể thấy càng về sau nụ cười trên mặt càng không tự nhiên.Đôi mắt trở nên trống rỗng vô hồn.Đến bức cuối cùng sắc mặt Trần Thiên Hạo hiện lên vẻ khiếp sợ.Đây là một bức ảnh tập thể, trên đó có ít nhất mười mấy người, anh vừa nhìn liền nhận ra người thứ ba là bố mình, Trần Vĩnh Cường. Sau đó anh phát hiện ra một bóng dáng quen thuộc.Hình như là Lưu Bá Thiên, cùng với Triệu Thiên Đạo đang ngồi.Hoa Nhụy tiến lên chỉ vào người đàn ông trẻ tuổi.“Đây là bố tôi”.Trần Thiên Hạo nhíu mày, hỏi.“Bố cô là lính Nam Cương?”“Sao anh biết?”, Hoa Nhụy kinh ngạc nhìn anh.Trùng hợp vậy sao.Ông ta là chiến hữu của bố anh.Trần Thiên Hạo chỉ vào một người ở giữa.“Đây là bố tôi”.Hoa Nhụy kinh ngạc nhìn người kia, sau đó lại nhìn Trần Thiên Hạo.Cô ta mỉm cười.“Chúng ta có duyên thật”.Trần Thiên Hạo gật đầu, cười nói.“Thế hệ của bọn họ đều là những người anh hùng thật sự”.“Anh hùng?”“Nếu là anh hùng thật sự thì sao lại khiến vợ mình bỏ đi, sao có thể trở thành một tên nghèo kiết xác không nuôi nổi con mình chứ”.“Nếu thật sự là anh hùng thì sao suốt ngày say rượu rồi hành hạ bản thân”.“Hành hạ người nhà”.Hoa Nhụy nói, nước mắt lăn dài.Trần Thiên Hạo đột nhiên không biết phải nói gì.Đúng là có nhiều người xông pha chiến đấu nơi chiến trường nhưng khi quay lại cuộc sống thường nhật thì vô cùng hoang mang.
Chương 312
Có thể thấy người này coi trọng nó đến thế nào.
Bên trong khung ảnh là những tấm ảnh đen trắng cũ kỹ.
Trần Thiên Hạo có thể nhận ra.
Đây là bức ảnh chụp trong quân đội, đằng sau khuôn mặt tươi cười xán lạn kia là chiến trường chất đầy xác chết.
Một tấm.
Hai tấm.
Ba tấm.
Có tổng cộng mười tấm, mỗi bức đều có cùng một người đàn ông, miệng người này rất rộng, luôn mỉm cười, lộ ra vẻ trẻ trung phấn chấn.
Có điều nhìn kỹ lại.
Có thể thấy càng về sau nụ cười trên mặt càng không tự nhiên.
Đôi mắt trở nên trống rỗng vô hồn.
Đến bức cuối cùng sắc mặt Trần Thiên Hạo hiện lên vẻ khiếp sợ.
Đây là một bức ảnh tập thể, trên đó có ít nhất mười mấy người, anh vừa nhìn liền nhận ra người thứ ba là bố mình, Trần Vĩnh Cường. Sau đó anh phát hiện ra một bóng dáng quen thuộc.
Hình như là Lưu Bá Thiên, cùng với Triệu Thiên Đạo đang ngồi.
Hoa Nhụy tiến lên chỉ vào người đàn ông trẻ tuổi.
“Đây là bố tôi”.
Trần Thiên Hạo nhíu mày, hỏi.
“Bố cô là lính Nam Cương?”
“Sao anh biết?”, Hoa Nhụy kinh ngạc nhìn anh.
Trùng hợp vậy sao.
Ông ta là chiến hữu của bố anh.
Trần Thiên Hạo chỉ vào một người ở giữa.
“Đây là bố tôi”.
Hoa Nhụy kinh ngạc nhìn người kia, sau đó lại nhìn Trần Thiên Hạo.
Cô ta mỉm cười.
“Chúng ta có duyên thật”.
Trần Thiên Hạo gật đầu, cười nói.
“Thế hệ của bọn họ đều là những người anh hùng thật sự”.
“Anh hùng?”
“Nếu là anh hùng thật sự thì sao lại khiến vợ mình bỏ đi, sao có thể trở thành một tên nghèo kiết xác không nuôi nổi con mình chứ”.
“Nếu thật sự là anh hùng thì sao suốt ngày say rượu rồi hành hạ bản thân”.
“Hành hạ người nhà”.
Hoa Nhụy nói, nước mắt lăn dài.
Trần Thiên Hạo đột nhiên không biết phải nói gì.
Đúng là có nhiều người xông pha chiến đấu nơi chiến trường nhưng khi quay lại cuộc sống thường nhật thì vô cùng hoang mang.
Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 312Có thể thấy người này coi trọng nó đến thế nào.Bên trong khung ảnh là những tấm ảnh đen trắng cũ kỹ.Trần Thiên Hạo có thể nhận ra.Đây là bức ảnh chụp trong quân đội, đằng sau khuôn mặt tươi cười xán lạn kia là chiến trường chất đầy xác chết.Một tấm.Hai tấm.Ba tấm.Có tổng cộng mười tấm, mỗi bức đều có cùng một người đàn ông, miệng người này rất rộng, luôn mỉm cười, lộ ra vẻ trẻ trung phấn chấn.Có điều nhìn kỹ lại.Có thể thấy càng về sau nụ cười trên mặt càng không tự nhiên.Đôi mắt trở nên trống rỗng vô hồn.Đến bức cuối cùng sắc mặt Trần Thiên Hạo hiện lên vẻ khiếp sợ.Đây là một bức ảnh tập thể, trên đó có ít nhất mười mấy người, anh vừa nhìn liền nhận ra người thứ ba là bố mình, Trần Vĩnh Cường. Sau đó anh phát hiện ra một bóng dáng quen thuộc.Hình như là Lưu Bá Thiên, cùng với Triệu Thiên Đạo đang ngồi.Hoa Nhụy tiến lên chỉ vào người đàn ông trẻ tuổi.“Đây là bố tôi”.Trần Thiên Hạo nhíu mày, hỏi.“Bố cô là lính Nam Cương?”“Sao anh biết?”, Hoa Nhụy kinh ngạc nhìn anh.Trùng hợp vậy sao.Ông ta là chiến hữu của bố anh.Trần Thiên Hạo chỉ vào một người ở giữa.“Đây là bố tôi”.Hoa Nhụy kinh ngạc nhìn người kia, sau đó lại nhìn Trần Thiên Hạo.Cô ta mỉm cười.“Chúng ta có duyên thật”.Trần Thiên Hạo gật đầu, cười nói.“Thế hệ của bọn họ đều là những người anh hùng thật sự”.“Anh hùng?”“Nếu là anh hùng thật sự thì sao lại khiến vợ mình bỏ đi, sao có thể trở thành một tên nghèo kiết xác không nuôi nổi con mình chứ”.“Nếu thật sự là anh hùng thì sao suốt ngày say rượu rồi hành hạ bản thân”.“Hành hạ người nhà”.Hoa Nhụy nói, nước mắt lăn dài.Trần Thiên Hạo đột nhiên không biết phải nói gì.Đúng là có nhiều người xông pha chiến đấu nơi chiến trường nhưng khi quay lại cuộc sống thường nhật thì vô cùng hoang mang.