Tác giả:

Đông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều…

Chương 313

Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 313Bọn họ không thể thích ứng được với cuộc sống này, trở nên vô cùng tàn tạ.Trong mắt anh.Đối phương là anh hùng cứu nước cứu dân.Trong mắt Hoa Nhụy.Ông ta là một người cha không có bản lĩnh lại còn nghiện rượu.Trong mắt người ngoài.Ông ta chỉ là một tên nát rượu vô dụng say xỉn cả ngày mà thôi.“Cạch!”Trong sân đột nhiên vang lên tiếng ai đó đá vào chai rượu, sau đó có người ngã xuống đất, ông ta ảo não mắng lớn.“Thứ chó má, đứa nào ném chai rượu vào trong sân vậy”.Vừa dứt lời, ông ta lại tự lẩm bẩm.“Hình như là mình”.Ông ta mỉm cười tự chế giễu bản thân, sau đó bò dậy, mặc kệ đống bùn đất trên người, ngẩng đầu dốc chai rượu trong tay vào miệng, lảo đảo đi vào trong nhà.Đôi mắt lờ đờ của kẻ say nhìn Hoa Nhụy và Trần Thiên Hạo đang đứng trong nhà, ông ta há miệng hừ một tiếng sau đó lại lảo đảo đi vào nhà.“Nhụy Nhụy, bố không biết con đang ở nhà”.“Xin lỗi con nhé”.Vừa đi vào được hai bước, ông ta chợt nhớ ra gì đó, khuôn mặt hơi đỏ đột nhiên hiện lên vẻ giận dữ.Ông ta loạng choạng xông lại vào trong nhà.“Nhụy Nhụy, con đem đàn ông về nhà như vậy sao, con không biết bố đã gả cho con cho con trai Lão Hắc rồi à?”Ông ta vừa nổi giận vừa sợ hãi.“Khi con về có người nào trong thôn nhìn thấy không?”“Nếu như Lão Hắc mà biết con đưa đàn ông về nhà thì ông ta sẽ lấy lại một triệu tiền sính lễ mất”.“Bố”.“Con không đồng ý cưới Phùng Bân, bố mau trả tiền lại cho người ta đi”.Hoa Nhụy tức giận nói.“Mày không đồng ý?”“Mày là cái thá gì chứ mà dám nói không đồng ý với ông đây”.Ông ta giận đến mức toàn thân run rẩy, tiến lên trước tát vào mặt Hoa Nhụy.Gương mặt hồng hào của Hoa Nhụy lập tức xuất hiện dấu tay đỏ ửng.Mặt cô ta hiện lên vẻ oán hận, cô ta ngẩng đầu nhìn bố mình, nước mắt đong đầy nơi khóe mắt.“Hoa Tiểu Bình, tôi hận ông”.Hoa Tiểu Bình đánh xong liền hối hận, ông ta ngẩng đầu tu sạch chai rượu trong tay, sau đó liền vứt chai rượu xuống đất.

Chương 313

Bọn họ không thể thích ứng được với cuộc sống này, trở nên vô cùng tàn tạ.

Trong mắt anh.

Đối phương là anh hùng cứu nước cứu dân.

Trong mắt Hoa Nhụy.

Ông ta là một người cha không có bản lĩnh lại còn nghiện rượu.

Trong mắt người ngoài.

Ông ta chỉ là một tên nát rượu vô dụng say xỉn cả ngày mà thôi.

“Cạch!”

Trong sân đột nhiên vang lên tiếng ai đó đá vào chai rượu, sau đó có người ngã xuống đất, ông ta ảo não mắng lớn.

“Thứ chó má, đứa nào ném chai rượu vào trong sân vậy”.

Vừa dứt lời, ông ta lại tự lẩm bẩm.

“Hình như là mình”.

Ông ta mỉm cười tự chế giễu bản thân, sau đó bò dậy, mặc kệ đống bùn đất trên người, ngẩng đầu dốc chai rượu trong tay vào miệng, lảo đảo đi vào trong nhà.

Đôi mắt lờ đờ của kẻ say nhìn Hoa Nhụy và Trần Thiên Hạo đang đứng trong nhà, ông ta há miệng hừ một tiếng sau đó lại lảo đảo đi vào nhà.

“Nhụy Nhụy, bố không biết con đang ở nhà”.

“Xin lỗi con nhé”.

Vừa đi vào được hai bước, ông ta chợt nhớ ra gì đó, khuôn mặt hơi đỏ đột nhiên hiện lên vẻ giận dữ.

Ông ta loạng choạng xông lại vào trong nhà.

“Nhụy Nhụy, con đem đàn ông về nhà như vậy sao, con không biết bố đã gả cho con cho con trai Lão Hắc rồi à?”

Ông ta vừa nổi giận vừa sợ hãi.

“Khi con về có người nào trong thôn nhìn thấy không?”

“Nếu như Lão Hắc mà biết con đưa đàn ông về nhà thì ông ta sẽ lấy lại một triệu tiền sính lễ mất”.

“Bố”.

“Con không đồng ý cưới Phùng Bân, bố mau trả tiền lại cho người ta đi”.

Hoa Nhụy tức giận nói.

“Mày không đồng ý?”

“Mày là cái thá gì chứ mà dám nói không đồng ý với ông đây”.

Ông ta giận đến mức toàn thân run rẩy, tiến lên trước tát vào mặt Hoa Nhụy.

Gương mặt hồng hào của Hoa Nhụy lập tức xuất hiện dấu tay đỏ ửng.

Mặt cô ta hiện lên vẻ oán hận, cô ta ngẩng đầu nhìn bố mình, nước mắt đong đầy nơi khóe mắt.

“Hoa Tiểu Bình, tôi hận ông”.

Hoa Tiểu Bình đánh xong liền hối hận, ông ta ngẩng đầu tu sạch chai rượu trong tay, sau đó liền vứt chai rượu xuống đất.

Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 313Bọn họ không thể thích ứng được với cuộc sống này, trở nên vô cùng tàn tạ.Trong mắt anh.Đối phương là anh hùng cứu nước cứu dân.Trong mắt Hoa Nhụy.Ông ta là một người cha không có bản lĩnh lại còn nghiện rượu.Trong mắt người ngoài.Ông ta chỉ là một tên nát rượu vô dụng say xỉn cả ngày mà thôi.“Cạch!”Trong sân đột nhiên vang lên tiếng ai đó đá vào chai rượu, sau đó có người ngã xuống đất, ông ta ảo não mắng lớn.“Thứ chó má, đứa nào ném chai rượu vào trong sân vậy”.Vừa dứt lời, ông ta lại tự lẩm bẩm.“Hình như là mình”.Ông ta mỉm cười tự chế giễu bản thân, sau đó bò dậy, mặc kệ đống bùn đất trên người, ngẩng đầu dốc chai rượu trong tay vào miệng, lảo đảo đi vào trong nhà.Đôi mắt lờ đờ của kẻ say nhìn Hoa Nhụy và Trần Thiên Hạo đang đứng trong nhà, ông ta há miệng hừ một tiếng sau đó lại lảo đảo đi vào nhà.“Nhụy Nhụy, bố không biết con đang ở nhà”.“Xin lỗi con nhé”.Vừa đi vào được hai bước, ông ta chợt nhớ ra gì đó, khuôn mặt hơi đỏ đột nhiên hiện lên vẻ giận dữ.Ông ta loạng choạng xông lại vào trong nhà.“Nhụy Nhụy, con đem đàn ông về nhà như vậy sao, con không biết bố đã gả cho con cho con trai Lão Hắc rồi à?”Ông ta vừa nổi giận vừa sợ hãi.“Khi con về có người nào trong thôn nhìn thấy không?”“Nếu như Lão Hắc mà biết con đưa đàn ông về nhà thì ông ta sẽ lấy lại một triệu tiền sính lễ mất”.“Bố”.“Con không đồng ý cưới Phùng Bân, bố mau trả tiền lại cho người ta đi”.Hoa Nhụy tức giận nói.“Mày không đồng ý?”“Mày là cái thá gì chứ mà dám nói không đồng ý với ông đây”.Ông ta giận đến mức toàn thân run rẩy, tiến lên trước tát vào mặt Hoa Nhụy.Gương mặt hồng hào của Hoa Nhụy lập tức xuất hiện dấu tay đỏ ửng.Mặt cô ta hiện lên vẻ oán hận, cô ta ngẩng đầu nhìn bố mình, nước mắt đong đầy nơi khóe mắt.“Hoa Tiểu Bình, tôi hận ông”.Hoa Tiểu Bình đánh xong liền hối hận, ông ta ngẩng đầu tu sạch chai rượu trong tay, sau đó liền vứt chai rượu xuống đất.

Chương 313