Tác giả:

Đông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều…

Chương 325

Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 325Con sói ấy giống hệt hoa văn trên cúc áo.Trần Thiên Hạo giật nảy mình, vừa lật sách tiếp thì một tờ giấy ố vàng đã rơi ra.Anh nhặt lên xem, trên trang giấy ấy viết chi chít những điều mục mà anh không thể nhìn rõ.Cuối cùng còn có một dòng chú thích.Hôm nay tôi mới phát hiện, thứ mà đám người do nhà họ Bạch dẫn đến quan tâm không phải là mỏ vàng.Rốt cuộc có gì trong mỏ vàng?Tranh giành, ký hợp đồng lợi nhuận rồi lấy được một số thông tin chính xác từ họ.Trần Thiên Hạo từng đọc sổ sách của Trần Vĩnh Cường, vừa nhìn một cái đã nhận ra ngay chữ viết của ông.Đây là một trang trong phần bị xé rách của cuốn sổ ghi chép kia.Hình như Trần Vĩnh Cường đã phát hiện bí mật gì đó. Mà bí mật này không chỉ giới hạn ở việc phát hiện ra các mỏ vàng.Có lẽ, chính bí mật này đã khiến ông mất mạng.Rốt cuộc đó là gì?Hàng loạt nghi vấn lướt qua tâm trí Trần Thiên Hạo.Anh muốn tìm ra thêm manh mối, nên lại lật sách tiếp, cuối cùng phát hiện một dòng chữ đỏ nổi bật ở mặt sau bìa sách.Trần Thiên Hạo, khi anh nhìn thấy quyển sách này thì tôi đã đi rồi.Sự thật mà anh vẫn luôn tìm kiếm, đang nằm trong tay tôi.Tôi không thể nói cho anh biết quá nhiều. Nhưng tôi có thể nói với anh rằng, nhà họ Bạch ở Đế Đô có liên quan trực tiếp đến cái chết của bố anh.Cảm giác hoảng loạn bỗng dâng lên trong lòng Trần Thiên Hạo.Nhìn tách trà đang toả hơi nóng kia, anh đột nhiên gầm lên.Tìm lối ra ngay lập tức.Cùng lúc ấy, Kẻ Ác hét to.“Tìm được rồi”.Trần Thiên Hạo ấn một nút ngầm trong bóng tối, cửa đá mở ra kêu ầm ầm. Một con đường hầm không biết dẫn tới nơi nào hiện ra trước mặt anh.Dưới ánh đèn lờ mờ, anh chạy một mạch tới cuối đường hầm, bất ngờ nhìn thấy một ngọn núi đá bên bờ biển.Trong bóng đêm mù mịt.Anh nhìn thấy loáng thoáng một chiếc cano đang lao vun vút trên mặt biển, tiếng động cơ gào thét ngày một xa dần.Bốn phía anh hiện giờ không có lấy một công cụ có thể giúp anh ra biển.Anh biết chiếc cano kia đã được đối phương chuẩn bị sẵn từ trước.Anh lập tức gọi điện thoại cho Thanh Long.“Mau điều động một chiếc du thuyền đến bờ biển thành Đông”.Du thuyền Thanh Long điều động đến dàn đội hình tìm kiếm, còn một mình anh lái riêng một chiếc du thuyền đuổi theo sau.Mãi đến khi sắc trời sáng hẳn.Trước mắt anh xuất hiện một chiếc du thuyền khổng lồ.

Chương 325

Con sói ấy giống hệt hoa văn trên cúc áo.

Trần Thiên Hạo giật nảy mình, vừa lật sách tiếp thì một tờ giấy ố vàng đã rơi ra.

Anh nhặt lên xem, trên trang giấy ấy viết chi chít những điều mục mà anh không thể nhìn rõ.

Cuối cùng còn có một dòng chú thích.

Hôm nay tôi mới phát hiện, thứ mà đám người do nhà họ Bạch dẫn đến quan tâm không phải là mỏ vàng.

Rốt cuộc có gì trong mỏ vàng?

Tranh giành, ký hợp đồng lợi nhuận rồi lấy được một số thông tin chính xác từ họ.

Trần Thiên Hạo từng đọc sổ sách của Trần Vĩnh Cường, vừa nhìn một cái đã nhận ra ngay chữ viết của ông.

Đây là một trang trong phần bị xé rách của cuốn sổ ghi chép kia.

Hình như Trần Vĩnh Cường đã phát hiện bí mật gì đó. Mà bí mật này không chỉ giới hạn ở việc phát hiện ra các mỏ vàng.

Có lẽ, chính bí mật này đã khiến ông mất mạng.

Rốt cuộc đó là gì?

Hàng loạt nghi vấn lướt qua tâm trí Trần Thiên Hạo.

Anh muốn tìm ra thêm manh mối, nên lại lật sách tiếp, cuối cùng phát hiện một dòng chữ đỏ nổi bật ở mặt sau bìa sách.

Trần Thiên Hạo, khi anh nhìn thấy quyển sách này thì tôi đã đi rồi.

Sự thật mà anh vẫn luôn tìm kiếm, đang nằm trong tay tôi.

Tôi không thể nói cho anh biết quá nhiều. Nhưng tôi có thể nói với anh rằng, nhà họ Bạch ở Đế Đô có liên quan trực tiếp đến cái chết của bố anh.

Cảm giác hoảng loạn bỗng dâng lên trong lòng Trần Thiên Hạo.

Nhìn tách trà đang toả hơi nóng kia, anh đột nhiên gầm lên.

Tìm lối ra ngay lập tức.

Cùng lúc ấy, Kẻ Ác hét to.

“Tìm được rồi”.

Trần Thiên Hạo ấn một nút ngầm trong bóng tối, cửa đá mở ra kêu ầm ầm. Một con đường hầm không biết dẫn tới nơi nào hiện ra trước mặt anh.

Dưới ánh đèn lờ mờ, anh chạy một mạch tới cuối đường hầm, bất ngờ nhìn thấy một ngọn núi đá bên bờ biển.

Trong bóng đêm mù mịt.

Anh nhìn thấy loáng thoáng một chiếc cano đang lao vun vút trên mặt biển, tiếng động cơ gào thét ngày một xa dần.

Bốn phía anh hiện giờ không có lấy một công cụ có thể giúp anh ra biển.

Anh biết chiếc cano kia đã được đối phương chuẩn bị sẵn từ trước.

Anh lập tức gọi điện thoại cho Thanh Long.

“Mau điều động một chiếc du thuyền đến bờ biển thành Đông”.

Du thuyền Thanh Long điều động đến dàn đội hình tìm kiếm, còn một mình anh lái riêng một chiếc du thuyền đuổi theo sau.

Mãi đến khi sắc trời sáng hẳn.

Trước mắt anh xuất hiện một chiếc du thuyền khổng lồ.

Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 325Con sói ấy giống hệt hoa văn trên cúc áo.Trần Thiên Hạo giật nảy mình, vừa lật sách tiếp thì một tờ giấy ố vàng đã rơi ra.Anh nhặt lên xem, trên trang giấy ấy viết chi chít những điều mục mà anh không thể nhìn rõ.Cuối cùng còn có một dòng chú thích.Hôm nay tôi mới phát hiện, thứ mà đám người do nhà họ Bạch dẫn đến quan tâm không phải là mỏ vàng.Rốt cuộc có gì trong mỏ vàng?Tranh giành, ký hợp đồng lợi nhuận rồi lấy được một số thông tin chính xác từ họ.Trần Thiên Hạo từng đọc sổ sách của Trần Vĩnh Cường, vừa nhìn một cái đã nhận ra ngay chữ viết của ông.Đây là một trang trong phần bị xé rách của cuốn sổ ghi chép kia.Hình như Trần Vĩnh Cường đã phát hiện bí mật gì đó. Mà bí mật này không chỉ giới hạn ở việc phát hiện ra các mỏ vàng.Có lẽ, chính bí mật này đã khiến ông mất mạng.Rốt cuộc đó là gì?Hàng loạt nghi vấn lướt qua tâm trí Trần Thiên Hạo.Anh muốn tìm ra thêm manh mối, nên lại lật sách tiếp, cuối cùng phát hiện một dòng chữ đỏ nổi bật ở mặt sau bìa sách.Trần Thiên Hạo, khi anh nhìn thấy quyển sách này thì tôi đã đi rồi.Sự thật mà anh vẫn luôn tìm kiếm, đang nằm trong tay tôi.Tôi không thể nói cho anh biết quá nhiều. Nhưng tôi có thể nói với anh rằng, nhà họ Bạch ở Đế Đô có liên quan trực tiếp đến cái chết của bố anh.Cảm giác hoảng loạn bỗng dâng lên trong lòng Trần Thiên Hạo.Nhìn tách trà đang toả hơi nóng kia, anh đột nhiên gầm lên.Tìm lối ra ngay lập tức.Cùng lúc ấy, Kẻ Ác hét to.“Tìm được rồi”.Trần Thiên Hạo ấn một nút ngầm trong bóng tối, cửa đá mở ra kêu ầm ầm. Một con đường hầm không biết dẫn tới nơi nào hiện ra trước mặt anh.Dưới ánh đèn lờ mờ, anh chạy một mạch tới cuối đường hầm, bất ngờ nhìn thấy một ngọn núi đá bên bờ biển.Trong bóng đêm mù mịt.Anh nhìn thấy loáng thoáng một chiếc cano đang lao vun vút trên mặt biển, tiếng động cơ gào thét ngày một xa dần.Bốn phía anh hiện giờ không có lấy một công cụ có thể giúp anh ra biển.Anh biết chiếc cano kia đã được đối phương chuẩn bị sẵn từ trước.Anh lập tức gọi điện thoại cho Thanh Long.“Mau điều động một chiếc du thuyền đến bờ biển thành Đông”.Du thuyền Thanh Long điều động đến dàn đội hình tìm kiếm, còn một mình anh lái riêng một chiếc du thuyền đuổi theo sau.Mãi đến khi sắc trời sáng hẳn.Trước mắt anh xuất hiện một chiếc du thuyền khổng lồ.

Chương 325