Tác giả:

Đông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều…

Chương 326

Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 326Mạn thuyền có treo mấy chiếc mô tô nước.Trên thuyền là mấy cô gái xinh đẹp ăn mặc hở hang đang dựa vào lan can nhìn về phía anh.“Này anh đẹp trai, có muốn lên đây uống một ly không?”Anh lái mô tô lượn quanh một vòng, sắc mặt tối sầm lại, bèn đến gần du thuyền rồi leo lên.Có thể dễ dàng nhận thấy chiếc du thuyền này là tài sản tư nhân, chuyên dùng để đi chơi ngoài biển. Nó có tổng cộng ba tầng. Ngoại trừ tầng thấp nhất đặt phòng điều khiển thì phía trên là một tầng phòng nghỉ cho khách và một sảnh trò chơi.Giờ phút này bên trên chiếc du thuyền đó có khoảng hơn trăm thanh niên nam nữ đang tiệc tùng điên cuồng. Các cô gái trẻ ăn mặc gợi cảm, trang điểm lộng lẫy, còn các chàng trai sức khỏe sung mãn mặc quần bơi bó sát, lộ rõ cả bộ phận dưới thân.Trần Thiên Hạo sắc mặt âm trầm bước lên du thuyền, bắt đầu tìm kiếm lão già tóc trắng mà Tiền Cẩm Lâm đã kể.“Mẹ nó mày là ai vậy?”“Xảy ra chuyện gì thế? Sao lại có người lạ vào đây?”“Mày là bạn đứa nào?”Rốt cuộc đám thanh niên kia cũng phát hiện ra vị khách không mời mà đến này. Một chàng trai nhuộm tóc trắng ngà cầm ly rượu vang chặn đường anh lại.“Này thằng kia, mày từ đâu đến? Có biết đây là địa bàn của ai không?”Anh không thèm để ý đến gã ta, chỉ tập trung tìm người khắp nơi, khiến gã ta nổi giận.Gã ta cảm thấy bị xúc phạm.“Mẹ nó, mày không nghe thấy tao nói gì à?”Gã ta ném mạnh ly rượu về phía anh, lại bị anh bắt được dễ dàng bằng một tay. Thế nhưng toàn bộ rượu trong ly đều đổ đầy mặt anh.“Ha ha, nhìn nó kìa”.Gã ta hưng phấn vỗ tay cười phá lên.Trần Thiên Hạo nổi giận, mặt hằm hằm định ra tay đánh người.“Trần Thiên Hạo?”“Là cậu sao?”Trong đám người tại đây có một cô gái da dẻ hồng hào trắng nõn. Cô ta bước ra, vẻ mặt kinh ngạc.Anh lập tức thu tay lại.Sững sờ nhìn cô ta, nhưng trong đầu chẳng có chút ấn tượng gì về người này. Nhưng không ấn tượng cũng đúng thôi, dù sao Trần Thiên Hạo thật sự đã không còn ở đây nữa.Bây giờ anh chỉ quen một vài người khá thân thiết, còn những mối quan hệ từ trước kia của Trần Thiên Hạo thật, anh đều không biết gì.Anh lạnh lùng lắc đầu.“Ôi chao, cậu hay quên thật đấy. Để tôi nhắc cho cậu nhớ, tôi là Tiêu Mị Mị, bạn tiểu học của cậu đấy”.“Bạn tiểu học?”Anh khẽ gật đầu. Quả thực anh không biết cô ta, nhưng đối phương đã chủ động xưng tên, anh chỉ có thể ứng phó vài câu.“Không ngờ mười mấy năm không gặp, cậu bé gầy gò ngày nào đã trở nên cao lớn như vậy”.Tiêu Mị Mị cười nói.Lúc này chàng trai vừa ném rượu vào mặt anh vẫn chưa biết một câu nói của Tiêu Mị Mị đã cứu gã ta một mạng.Gã ta sa sầm mặt, không biết điều quát tháo.“Tiêu Mị Mị, em muốn làm gì? Không lẽ em muốn bảo vệ nó sao?”Tiêu Mị Mị hơi nghiêm mặt nhìn gã ta.“Khâu Giang, cậu ấy là bạn học của em, anh đừng làm loạn nữa”.Khâu Giang nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt lườm lại cô ta.

Chương 326

Mạn thuyền có treo mấy chiếc mô tô nước.

Trên thuyền là mấy cô gái xinh đẹp ăn mặc hở hang đang dựa vào lan can nhìn về phía anh.

“Này anh đẹp trai, có muốn lên đây uống một ly không?”

Anh lái mô tô lượn quanh một vòng, sắc mặt tối sầm lại, bèn đến gần du thuyền rồi leo lên.

Có thể dễ dàng nhận thấy chiếc du thuyền này là tài sản tư nhân, chuyên dùng để đi chơi ngoài biển. Nó có tổng cộng ba tầng. Ngoại trừ tầng thấp nhất đặt phòng điều khiển thì phía trên là một tầng phòng nghỉ cho khách và một sảnh trò chơi.

Giờ phút này bên trên chiếc du thuyền đó có khoảng hơn trăm thanh niên nam nữ đang tiệc tùng điên cuồng. Các cô gái trẻ ăn mặc gợi cảm, trang điểm lộng lẫy, còn các chàng trai sức khỏe sung mãn mặc quần bơi bó sát, lộ rõ cả bộ phận dưới thân.

Trần Thiên Hạo sắc mặt âm trầm bước lên du thuyền, bắt đầu tìm kiếm lão già tóc trắng mà Tiền Cẩm Lâm đã kể.

“Mẹ nó mày là ai vậy?”

“Xảy ra chuyện gì thế? Sao lại có người lạ vào đây?”

“Mày là bạn đứa nào?”

Rốt cuộc đám thanh niên kia cũng phát hiện ra vị khách không mời mà đến này. Một chàng trai nhuộm tóc trắng ngà cầm ly rượu vang chặn đường anh lại.

“Này thằng kia, mày từ đâu đến? Có biết đây là địa bàn của ai không?”

Anh không thèm để ý đến gã ta, chỉ tập trung tìm người khắp nơi, khiến gã ta nổi giận.

Gã ta cảm thấy bị xúc phạm.

“Mẹ nó, mày không nghe thấy tao nói gì à?”

Gã ta ném mạnh ly rượu về phía anh, lại bị anh bắt được dễ dàng bằng một tay. Thế nhưng toàn bộ rượu trong ly đều đổ đầy mặt anh.

“Ha ha, nhìn nó kìa”.

Gã ta hưng phấn vỗ tay cười phá lên.

Trần Thiên Hạo nổi giận, mặt hằm hằm định ra tay đánh người.

“Trần Thiên Hạo?”

“Là cậu sao?”

Trong đám người tại đây có một cô gái da dẻ hồng hào trắng nõn. Cô ta bước ra, vẻ mặt kinh ngạc.

Anh lập tức thu tay lại.

Sững sờ nhìn cô ta, nhưng trong đầu chẳng có chút ấn tượng gì về người này. Nhưng không ấn tượng cũng đúng thôi, dù sao Trần Thiên Hạo thật sự đã không còn ở đây nữa.

Bây giờ anh chỉ quen một vài người khá thân thiết, còn những mối quan hệ từ trước kia của Trần Thiên Hạo thật, anh đều không biết gì.

Anh lạnh lùng lắc đầu.

“Ôi chao, cậu hay quên thật đấy. Để tôi nhắc cho cậu nhớ, tôi là Tiêu Mị Mị, bạn tiểu học của cậu đấy”.

“Bạn tiểu học?”

Anh khẽ gật đầu. Quả thực anh không biết cô ta, nhưng đối phương đã chủ động xưng tên, anh chỉ có thể ứng phó vài câu.

“Không ngờ mười mấy năm không gặp, cậu bé gầy gò ngày nào đã trở nên cao lớn như vậy”.

Tiêu Mị Mị cười nói.

Lúc này chàng trai vừa ném rượu vào mặt anh vẫn chưa biết một câu nói của Tiêu Mị Mị đã cứu gã ta một mạng.

Gã ta sa sầm mặt, không biết điều quát tháo.

“Tiêu Mị Mị, em muốn làm gì? Không lẽ em muốn bảo vệ nó sao?”

Tiêu Mị Mị hơi nghiêm mặt nhìn gã ta.

“Khâu Giang, cậu ấy là bạn học của em, anh đừng làm loạn nữa”.

Khâu Giang nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt lườm lại cô ta.

Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 326Mạn thuyền có treo mấy chiếc mô tô nước.Trên thuyền là mấy cô gái xinh đẹp ăn mặc hở hang đang dựa vào lan can nhìn về phía anh.“Này anh đẹp trai, có muốn lên đây uống một ly không?”Anh lái mô tô lượn quanh một vòng, sắc mặt tối sầm lại, bèn đến gần du thuyền rồi leo lên.Có thể dễ dàng nhận thấy chiếc du thuyền này là tài sản tư nhân, chuyên dùng để đi chơi ngoài biển. Nó có tổng cộng ba tầng. Ngoại trừ tầng thấp nhất đặt phòng điều khiển thì phía trên là một tầng phòng nghỉ cho khách và một sảnh trò chơi.Giờ phút này bên trên chiếc du thuyền đó có khoảng hơn trăm thanh niên nam nữ đang tiệc tùng điên cuồng. Các cô gái trẻ ăn mặc gợi cảm, trang điểm lộng lẫy, còn các chàng trai sức khỏe sung mãn mặc quần bơi bó sát, lộ rõ cả bộ phận dưới thân.Trần Thiên Hạo sắc mặt âm trầm bước lên du thuyền, bắt đầu tìm kiếm lão già tóc trắng mà Tiền Cẩm Lâm đã kể.“Mẹ nó mày là ai vậy?”“Xảy ra chuyện gì thế? Sao lại có người lạ vào đây?”“Mày là bạn đứa nào?”Rốt cuộc đám thanh niên kia cũng phát hiện ra vị khách không mời mà đến này. Một chàng trai nhuộm tóc trắng ngà cầm ly rượu vang chặn đường anh lại.“Này thằng kia, mày từ đâu đến? Có biết đây là địa bàn của ai không?”Anh không thèm để ý đến gã ta, chỉ tập trung tìm người khắp nơi, khiến gã ta nổi giận.Gã ta cảm thấy bị xúc phạm.“Mẹ nó, mày không nghe thấy tao nói gì à?”Gã ta ném mạnh ly rượu về phía anh, lại bị anh bắt được dễ dàng bằng một tay. Thế nhưng toàn bộ rượu trong ly đều đổ đầy mặt anh.“Ha ha, nhìn nó kìa”.Gã ta hưng phấn vỗ tay cười phá lên.Trần Thiên Hạo nổi giận, mặt hằm hằm định ra tay đánh người.“Trần Thiên Hạo?”“Là cậu sao?”Trong đám người tại đây có một cô gái da dẻ hồng hào trắng nõn. Cô ta bước ra, vẻ mặt kinh ngạc.Anh lập tức thu tay lại.Sững sờ nhìn cô ta, nhưng trong đầu chẳng có chút ấn tượng gì về người này. Nhưng không ấn tượng cũng đúng thôi, dù sao Trần Thiên Hạo thật sự đã không còn ở đây nữa.Bây giờ anh chỉ quen một vài người khá thân thiết, còn những mối quan hệ từ trước kia của Trần Thiên Hạo thật, anh đều không biết gì.Anh lạnh lùng lắc đầu.“Ôi chao, cậu hay quên thật đấy. Để tôi nhắc cho cậu nhớ, tôi là Tiêu Mị Mị, bạn tiểu học của cậu đấy”.“Bạn tiểu học?”Anh khẽ gật đầu. Quả thực anh không biết cô ta, nhưng đối phương đã chủ động xưng tên, anh chỉ có thể ứng phó vài câu.“Không ngờ mười mấy năm không gặp, cậu bé gầy gò ngày nào đã trở nên cao lớn như vậy”.Tiêu Mị Mị cười nói.Lúc này chàng trai vừa ném rượu vào mặt anh vẫn chưa biết một câu nói của Tiêu Mị Mị đã cứu gã ta một mạng.Gã ta sa sầm mặt, không biết điều quát tháo.“Tiêu Mị Mị, em muốn làm gì? Không lẽ em muốn bảo vệ nó sao?”Tiêu Mị Mị hơi nghiêm mặt nhìn gã ta.“Khâu Giang, cậu ấy là bạn học của em, anh đừng làm loạn nữa”.Khâu Giang nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt lườm lại cô ta.

Chương 326