Tác giả:

“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…

Chương 150

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Hắn đường đường là thiếu gia thử ba của nhà họ Hạ, nhưng mà hắn không gánh nổi người này.Đến cửa nhà họ Hoàng, Sở Trần dừng bước, Tiểu Vô Ưu vẫn luôn ở bên cạnh Tống Nhan.“Vô cô nương, tôimuốn tới chỗ của cô mua vài thứ.”Sở Trần nói.Vô cô nương?Tiểu Vô ưu sửng sốt.Tống Nhan trợn nhìn Sở Trần một cái, “Vô ưu cô nương người ta không phải họ Vô.”Tiểu Vô Ưu cũng có phản ứng, trừng mắt nhìn Sở Trần, “Bản cô nương họ Mạc!”Mạc Vô Ưu.Sở Trần liếc nhìn gương mặt trong sáng của cô gái, thờ dài lắc đầu.Cô gái Vô Ưu, cả đời Vô Ưu.Nhưng cái họ này có vẻ không được tốt cho lắm. Mạc … Mạc Vô ƯuSở Trần đột nhiên có ý muốn tính cho cô gái này một quẻ, “Vô cô nương, tôi sẽ tính cho cô một quẻ nhé, thế nào?”Mạc Vô Ưu,”…”Tên ngốc này ỷ vào mình có thực lực mạnh, liền có thể tùy tiện cho ta tên hiệu sao?Cả nhà ngươi mới là vô cô nương.Mạc Vô ưu lười tranh luận với Sở Trầnvề chuyện này, cô trực tiếp từ chối, “Không cần.”Cô biết Sờ Trần có thực lực, có điều, càng là ngườitrong Kỳ môn, thì càng kiêng kị bị người khác xem bói, đoán mệnh, Mạc Vô Ưu cũng không ngoại lệ.Tống Thu lái xe tới, Sờ Trần muốn đi đến cửa hàng của Mạc Vô Ưu mua đồ, vì vậy tự nhiên tiện đường sẽ đưaMạc Vô Ưu trờ về.Trên đường đi, Tống Nhan có chút do dự muốn nói nhiều lần.Loại cửa hàng cũ đó bán những thứ bình thường không dùng đến, tại sao Sở Trần lại mua những thứ này?Tống Nhan nhớ tới cái đêm Tống Khánh Long xúc phạm Hoàng ngũ gia, Sở Trần còn nói rằng anh ta vẽ những vòng tròn để nguyền rủa Tống Khánh Long.Liệu tên ngốc này có thực sự biết Kỳ môn thuật giống như Trương Đạo Trưởng?Trương Đạo Trưởng ở nhà họ Tống năm năm, người nhà họ Tống ít nhiều cũng biết một sốthủ thuật của Kỳ môn.Tại cửa cửa hàng cũ, Sở Trầnngẩng đầu nhìn lên và nhận thấy trên cửa cửa hàng cũ có một tấm bảng cổ có khắc dòng chữ Tinh La tiểu đ**m’.Tinh La Môn.“Anh muốn mua cái gì?”Mạc Vô ưu cũng rất tò mò.Sở Trần suy nghĩ một chút, đem giấy bút, lập danh sách đồ cần mua, đưa cho Mạc vỏ Ưu.Mạc Vô ưu liếc, có chút khó hiểu mà liếc nhìn Sở Trần, “Anh ờ đây chờ tỏi một chút.”Mạc Vô ưu bước vào trong.“Anh rể, làm thế nào mà anh lại tới nơi như thế này?”Tống Thu lúc này mới dám lên tiếng, “Em cảm thất nổi hết da gà toàn thân, sao lại có cảm giác u ám như vậy chứ.”Tống Thu không ngờ tới cô gái nhìn trong sáng và xinh đẹp này vậy mà lại là chủ của cửa hàng u ám này.“Tiểu Thu, không được nói bậy.”

Hắn đường đường là thiếu gia thử ba của nhà họ Hạ, nhưng mà hắn không gánh nổi người này.

Đến cửa nhà họ Hoàng, Sở Trần dừng bước, Tiểu Vô Ưu vẫn luôn ở bên cạnh Tống Nhan.

“Vô cô nương, tôimuốn tới chỗ của cô mua vài thứ.”

Sở Trần nói.

Vô cô nương?

Tiểu Vô ưu sửng sốt.

Tống Nhan trợn nhìn Sở Trần một cái, “Vô ưu cô nương người ta không phải họ Vô.”

Tiểu Vô Ưu cũng có phản ứng, trừng mắt nhìn Sở Trần, “Bản cô nương họ Mạc!”

Mạc Vô Ưu.

Sở Trần liếc nhìn gương mặt trong sáng của cô gái, thờ dài lắc đầu.

Cô gái Vô Ưu, cả đời Vô Ưu.

Nhưng cái họ này có vẻ không được tốt cho lắm. Mạc … Mạc Vô Ưu

Sở Trần đột nhiên có ý muốn tính cho cô gái này một quẻ, “Vô cô nương, tôi sẽ tính cho cô một quẻ nhé, thế nào?”

Mạc Vô Ưu,”…”

Tên ngốc này ỷ vào mình có thực lực mạnh, liền có thể tùy tiện cho ta tên hiệu sao?

Cả nhà ngươi mới là vô cô nương.

Mạc Vô ưu lười tranh luận với Sở Trầnvề chuyện này, cô trực tiếp từ chối, “Không cần.”

Cô biết Sờ Trần có thực lực, có điều, càng là ngườitrong Kỳ môn, thì càng kiêng kị bị người khác xem bói, đoán mệnh, Mạc Vô Ưu cũng không ngoại lệ.

Tống Thu lái xe tới, Sờ Trần muốn đi đến cửa hàng của Mạc Vô Ưu mua đồ, vì vậy tự nhiên tiện đường sẽ đưaMạc Vô Ưu trờ về.

Trên đường đi, Tống Nhan có chút do dự muốn nói nhiều lần.

Loại cửa hàng cũ đó bán những thứ bình thường không dùng đến, tại sao Sở Trần lại mua những thứ này?

Tống Nhan nhớ tới cái đêm Tống Khánh Long xúc phạm Hoàng ngũ gia, Sở Trần còn nói rằng anh ta vẽ những vòng tròn để nguyền rủa Tống Khánh Long.

Liệu tên ngốc này có thực sự biết Kỳ môn thuật giống như Trương Đạo Trưởng?

Trương Đạo Trưởng ở nhà họ Tống năm năm, người nhà họ Tống ít nhiều cũng biết một số

thủ thuật của Kỳ môn.

Tại cửa cửa hàng cũ, Sở Trầnngẩng đầu nhìn lên và nhận thấy trên cửa cửa hàng cũ có một tấm bảng cổ có khắc dòng chữ Tinh La tiểu đ**m’.

Tinh La Môn.

“Anh muốn mua cái gì?”

Mạc Vô ưu cũng rất tò mò.

Sở Trần suy nghĩ một chút, đem giấy bút, lập danh sách đồ cần mua, đưa cho Mạc vỏ Ưu.

Mạc Vô ưu liếc, có chút khó hiểu mà liếc nhìn Sở Trần, “Anh ờ đây chờ tỏi một chút.”

Mạc Vô ưu bước vào trong.

“Anh rể, làm thế nào mà anh lại tới nơi như thế này?”

Tống Thu lúc này mới dám lên tiếng, “Em cảm thất nổi hết da gà toàn thân, sao lại có cảm giác u ám như vậy chứ.”

Tống Thu không ngờ tới cô gái nhìn trong sáng và xinh đẹp này vậy mà lại là chủ của cửa hàng u ám này.

“Tiểu Thu, không được nói bậy.”

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Hắn đường đường là thiếu gia thử ba của nhà họ Hạ, nhưng mà hắn không gánh nổi người này.Đến cửa nhà họ Hoàng, Sở Trần dừng bước, Tiểu Vô Ưu vẫn luôn ở bên cạnh Tống Nhan.“Vô cô nương, tôimuốn tới chỗ của cô mua vài thứ.”Sở Trần nói.Vô cô nương?Tiểu Vô ưu sửng sốt.Tống Nhan trợn nhìn Sở Trần một cái, “Vô ưu cô nương người ta không phải họ Vô.”Tiểu Vô Ưu cũng có phản ứng, trừng mắt nhìn Sở Trần, “Bản cô nương họ Mạc!”Mạc Vô Ưu.Sở Trần liếc nhìn gương mặt trong sáng của cô gái, thờ dài lắc đầu.Cô gái Vô Ưu, cả đời Vô Ưu.Nhưng cái họ này có vẻ không được tốt cho lắm. Mạc … Mạc Vô ƯuSở Trần đột nhiên có ý muốn tính cho cô gái này một quẻ, “Vô cô nương, tôi sẽ tính cho cô một quẻ nhé, thế nào?”Mạc Vô Ưu,”…”Tên ngốc này ỷ vào mình có thực lực mạnh, liền có thể tùy tiện cho ta tên hiệu sao?Cả nhà ngươi mới là vô cô nương.Mạc Vô ưu lười tranh luận với Sở Trầnvề chuyện này, cô trực tiếp từ chối, “Không cần.”Cô biết Sờ Trần có thực lực, có điều, càng là ngườitrong Kỳ môn, thì càng kiêng kị bị người khác xem bói, đoán mệnh, Mạc Vô Ưu cũng không ngoại lệ.Tống Thu lái xe tới, Sờ Trần muốn đi đến cửa hàng của Mạc Vô Ưu mua đồ, vì vậy tự nhiên tiện đường sẽ đưaMạc Vô Ưu trờ về.Trên đường đi, Tống Nhan có chút do dự muốn nói nhiều lần.Loại cửa hàng cũ đó bán những thứ bình thường không dùng đến, tại sao Sở Trần lại mua những thứ này?Tống Nhan nhớ tới cái đêm Tống Khánh Long xúc phạm Hoàng ngũ gia, Sở Trần còn nói rằng anh ta vẽ những vòng tròn để nguyền rủa Tống Khánh Long.Liệu tên ngốc này có thực sự biết Kỳ môn thuật giống như Trương Đạo Trưởng?Trương Đạo Trưởng ở nhà họ Tống năm năm, người nhà họ Tống ít nhiều cũng biết một sốthủ thuật của Kỳ môn.Tại cửa cửa hàng cũ, Sở Trầnngẩng đầu nhìn lên và nhận thấy trên cửa cửa hàng cũ có một tấm bảng cổ có khắc dòng chữ Tinh La tiểu đ**m’.Tinh La Môn.“Anh muốn mua cái gì?”Mạc Vô ưu cũng rất tò mò.Sở Trần suy nghĩ một chút, đem giấy bút, lập danh sách đồ cần mua, đưa cho Mạc vỏ Ưu.Mạc Vô ưu liếc, có chút khó hiểu mà liếc nhìn Sở Trần, “Anh ờ đây chờ tỏi một chút.”Mạc Vô ưu bước vào trong.“Anh rể, làm thế nào mà anh lại tới nơi như thế này?”Tống Thu lúc này mới dám lên tiếng, “Em cảm thất nổi hết da gà toàn thân, sao lại có cảm giác u ám như vậy chứ.”Tống Thu không ngờ tới cô gái nhìn trong sáng và xinh đẹp này vậy mà lại là chủ của cửa hàng u ám này.“Tiểu Thu, không được nói bậy.”

Chương 150