Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3370: “Quá mạnh”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tất cả mọi người đều ngẩng đầu kinh hãi nhìn lên tinh thiên cửu tiêu, cả người Diệp Thành được ánh sáng vàng bao phủ còn chói mắt hơn cả mặt trời, hắn thật sự giống như chiến thần, khí thế trải khắp bát hoang.Đoàng!AdvertisementVẫn trong sự chú ý của mọi người, Diệp Thành đánh thẳng lên tinh thiên vời vợi, nhìn thấy đám mây hỗn độn ấy.TáchĐó là ý chí của trời xanh.Một trăm năm trước ở Đại Sở, khi hắn tiến lên cảnh giới Thiên đã xé nát đám mây hỗn độn, phá vỡ giam cầm của trời xanh.“Phá!”Diệp Thành hét to, đấm thẳng lên cửu tiêu, xuyên qua đám mây hỗn độn tượng trưng cho ý chí của trời ấy.Chỉ là, không giống như một trăm năm trước, đám mây hỗn độn bị đấm thủng nhưng rồi ngưng tụ lại trong nháy mắt, hàng tỷ tia sấm sét tụ lại, tiếp theo là một tia sét chín màu đánh Diệp Thành ngã xuống.Nhưng thiên kiếp không vì hắn ngã xuống mà dừng lại, từng tia sấm sét vẫn tiếp tục ập xuống.Tinh không nhuốm máu, Diệp Thành ngã xuống máu xương văng khắp trời, mỗi giọt Thánh huyết đều rất chói mắt, hắn như chiến thần mạt thế, tiên quang quanh người đã tối đi vài phần.Trên trời, sấm sét lại nhiều hơn, tia này nối tiếp tia kia thành một biển lôi, cứ thế phóng xuống bao phủ tinh không trăm nghìn trượng, Diệp Thành vừa mới đứng lại đã bị nhấn chìm.“Mở!”Diệp Thành hừ lạnh, đấm ra một quyền rồi xông ra ngoài.Tiếng rồng gầm vang lên, trong biển lôi trăm nghìn trượng có chín con rồng xuất hiện mang theo sấm sét bá đạo lao về phía Diệp Thành, há miệng phun ra lôi điện nhắm tới nguyên thần của hắn, muốn tiêu diệt chân thân của hắn.Diệp Thành cực kỳ cường thế, mỗi bước đi đều khiến biển lôi rung lên, bàn tay to màu vàng đầy triện văn, một chưởng quét sạch năm con rồng sấm sét, sau đó hắn rút kiếm chém ra một dải ngân hà, bốn con còn lại cũng bị tiêu diệt, sự bá đạo của Thánh thể một lần nữa khiến mọi người tứ phương phải kinh ngạc, hãi hùng.Tuy nhiên lôi kiếp vẫn chưa kết thúc, ngược lại còn ập đến dữ dội hơn.Chín con lôi long bị tiêu diệt, biển lôi lại huyễn hoá ra chín con lôi long khác, uy lực còn mạnh hơn trước.Diệp Thành tế ra Lục Thiên Đại Kích, chiến đấu với lôi long.Bùm! Đoàng!Biển lôi không yên tĩnh chút nào, tiếng rồng gầm và tiếng sấm sét đan xen hoà quyện.

Tất cả mọi người đều ngẩng đầu kinh hãi nhìn lên tinh thiên cửu tiêu, cả người Diệp Thành được ánh sáng vàng bao phủ còn chói mắt hơn cả mặt trời, hắn thật sự giống như chiến thần, khí thế trải khắp bát hoang.

Đoàng!

Advertisement

Vẫn trong sự chú ý của mọi người, Diệp Thành đánh thẳng lên tinh thiên vời vợi, nhìn thấy đám mây hỗn độn ấy.

Tách

Đó là ý chí của trời xanh.

Một trăm năm trước ở Đại Sở, khi hắn tiến lên cảnh giới Thiên đã xé nát đám mây hỗn độn, phá vỡ giam cầm của trời xanh.

“Phá!”

Diệp Thành hét to, đấm thẳng lên cửu tiêu, xuyên qua đám mây hỗn độn tượng trưng cho ý chí của trời ấy.

Chỉ là, không giống như một trăm năm trước, đám mây hỗn độn bị đấm thủng nhưng rồi ngưng tụ lại trong nháy mắt, hàng tỷ tia sấm sét tụ lại, tiếp theo là một tia sét chín màu đánh Diệp Thành ngã xuống.

Nhưng thiên kiếp không vì hắn ngã xuống mà dừng lại, từng tia sấm sét vẫn tiếp tục ập xuống.

Tinh không nhuốm máu, Diệp Thành ngã xuống máu xương văng khắp trời, mỗi giọt Thánh huyết đều rất chói mắt, hắn như chiến thần mạt thế, tiên quang quanh người đã tối đi vài phần.

Trên trời, sấm sét lại nhiều hơn, tia này nối tiếp tia kia thành một biển lôi, cứ thế phóng xuống bao phủ tinh không trăm nghìn trượng, Diệp Thành vừa mới đứng lại đã bị nhấn chìm.

“Mở!”

Diệp Thành hừ lạnh, đấm ra một quyền rồi xông ra ngoài.

Tiếng rồng gầm vang lên, trong biển lôi trăm nghìn trượng có chín con rồng xuất hiện mang theo sấm sét bá đạo lao về phía Diệp Thành, há miệng phun ra lôi điện nhắm tới nguyên thần của hắn, muốn tiêu diệt chân thân của hắn.

Diệp Thành cực kỳ cường thế, mỗi bước đi đều khiến biển lôi rung lên, bàn tay to màu vàng đầy triện văn, một chưởng quét sạch năm con rồng sấm sét, sau đó hắn rút kiếm chém ra một dải ngân hà, bốn con còn lại cũng bị tiêu diệt, sự bá đạo của Thánh thể một lần nữa khiến mọi người tứ phương phải kinh ngạc, hãi hùng.

Tuy nhiên lôi kiếp vẫn chưa kết thúc, ngược lại còn ập đến dữ dội hơn.

Chín con lôi long bị tiêu diệt, biển lôi lại huyễn hoá ra chín con lôi long khác, uy lực còn mạnh hơn trước.

Diệp Thành tế ra Lục Thiên Đại Kích, chiến đấu với lôi long.

Bùm! Đoàng!

Biển lôi không yên tĩnh chút nào, tiếng rồng gầm và tiếng sấm sét đan xen hoà quyện.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tất cả mọi người đều ngẩng đầu kinh hãi nhìn lên tinh thiên cửu tiêu, cả người Diệp Thành được ánh sáng vàng bao phủ còn chói mắt hơn cả mặt trời, hắn thật sự giống như chiến thần, khí thế trải khắp bát hoang.Đoàng!AdvertisementVẫn trong sự chú ý của mọi người, Diệp Thành đánh thẳng lên tinh thiên vời vợi, nhìn thấy đám mây hỗn độn ấy.TáchĐó là ý chí của trời xanh.Một trăm năm trước ở Đại Sở, khi hắn tiến lên cảnh giới Thiên đã xé nát đám mây hỗn độn, phá vỡ giam cầm của trời xanh.“Phá!”Diệp Thành hét to, đấm thẳng lên cửu tiêu, xuyên qua đám mây hỗn độn tượng trưng cho ý chí của trời ấy.Chỉ là, không giống như một trăm năm trước, đám mây hỗn độn bị đấm thủng nhưng rồi ngưng tụ lại trong nháy mắt, hàng tỷ tia sấm sét tụ lại, tiếp theo là một tia sét chín màu đánh Diệp Thành ngã xuống.Nhưng thiên kiếp không vì hắn ngã xuống mà dừng lại, từng tia sấm sét vẫn tiếp tục ập xuống.Tinh không nhuốm máu, Diệp Thành ngã xuống máu xương văng khắp trời, mỗi giọt Thánh huyết đều rất chói mắt, hắn như chiến thần mạt thế, tiên quang quanh người đã tối đi vài phần.Trên trời, sấm sét lại nhiều hơn, tia này nối tiếp tia kia thành một biển lôi, cứ thế phóng xuống bao phủ tinh không trăm nghìn trượng, Diệp Thành vừa mới đứng lại đã bị nhấn chìm.“Mở!”Diệp Thành hừ lạnh, đấm ra một quyền rồi xông ra ngoài.Tiếng rồng gầm vang lên, trong biển lôi trăm nghìn trượng có chín con rồng xuất hiện mang theo sấm sét bá đạo lao về phía Diệp Thành, há miệng phun ra lôi điện nhắm tới nguyên thần của hắn, muốn tiêu diệt chân thân của hắn.Diệp Thành cực kỳ cường thế, mỗi bước đi đều khiến biển lôi rung lên, bàn tay to màu vàng đầy triện văn, một chưởng quét sạch năm con rồng sấm sét, sau đó hắn rút kiếm chém ra một dải ngân hà, bốn con còn lại cũng bị tiêu diệt, sự bá đạo của Thánh thể một lần nữa khiến mọi người tứ phương phải kinh ngạc, hãi hùng.Tuy nhiên lôi kiếp vẫn chưa kết thúc, ngược lại còn ập đến dữ dội hơn.Chín con lôi long bị tiêu diệt, biển lôi lại huyễn hoá ra chín con lôi long khác, uy lực còn mạnh hơn trước.Diệp Thành tế ra Lục Thiên Đại Kích, chiến đấu với lôi long.Bùm! Đoàng!Biển lôi không yên tĩnh chút nào, tiếng rồng gầm và tiếng sấm sét đan xen hoà quyện.

Chương 3370: “Quá mạnh”