“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3371: Không còn gì để nói, chỉ có thể chiến.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Thiên kiếp… vẫn chưa kết thúc”, Thánh Nhân áo trắng nói xong ra hiệu cho Thánh Nhân áo tím nhìn lên tinh thiên, Thánh Nhân áo tím nhíu mày, vô thức ngẩng lên, đôi mắt già nua hơi nheo lại.“Đó… Đó là cái gì?”, không chỉ hai người họ nhìn mà gần một triệu tu sĩ đang có mặt cũng ngẩng đầu lên.AdvertisementTiên quang trên cửu tiêu trải dài, mỗi tia tiên quang đều kéo theo sấm sét, đan xen với nhau tạo thành hình một bóng người hư ảo, chính xác hơn là một bóng dáng yêu kiều.Đó là một nữ tử mặc áo còn trắng hơn cả tuyết, không nhuốm bụi trần gian, thật sự như tiên nữ cửu thiên hạ phàm, bước đi uyển chuyển cùng với những cánh hoa lộng lẫy, nhưng không nhìn rõ khuôn mặt, chỉ biết cô thánh thiết không tì vết, như một đoá sen nở rộ, từng sợi tóc cũng nhuốm thần hà.“Đây là…”Ai cũng sững sờ, ngơ ngác nhìn cửu tiêu, đây là lần đầu tiên họ thấy thiên kiếp hình người thế này.Diệp Thành cũng ngẩng đầu nhìn nữ tử áo trắng đó, người ngoài không nhìn thấy khuôn mặt cô nhưng hắn có thể thấy, đó là một khuôn mặt tuyệt thế, đẹp hơn bất cứ nữ nhân nào hắn từng thấy.Đột nhiên Thánh thể của Diệp Thành run lên, vẻ mặt trở nên thất thần, hắn ngây người nhìn khuôn mặt tuyệt thế kia, giống như lần đầu tiên nhìn thấy khuôn mặt đó một trăm năm trước, khiến người ta mê say.“Tử Huyên!”Diệp Thành lẩm bẩm, chỉ hai chữ nhưng lại mang theo vô số thăng trầm.Không phải là Tử Huyên!Vẻ mặt Diệp Thành hoang mang, trong chốc lát hắn chợt tỉnh táo lại, đôi mắt ảm đạm lại lần nữa loé lên thần quang.Nữ tử áo trắng kia trông giống hệt với Tử Huyên thế nhưng cô ấy lại không phải là Tử Huyên, có lẽ là Đông Hoa Nữ Đế, nói chính xác hơn đó chính là lạc ấn về đạo trong Bắc Đẩu Tinh Vực của Đông Hoa Nữ Đế.Tử Huyên chính là tàn hồn của Đông Hoa Nữ Đế, trông giống hệt với Đông Hoa Nữ Đế.Diệp Thành cho rằng Đông Hoa Nữ Đế từ thời Vạn Cổ nhất định đã từng tới Bắc Đấu Tinh Vực, đạo tắc vô tình lạc ấn ở tinh không này, cho dù trải qua bao nhiêu năm tháng thì vẫn trường tồn.Hắn thực sự vô cùng kinh ngạc, thiên kiếp cũng vô cùng bá đạo, đụng chạm tới đạo tắc vô thượng nên mới dẫn tới hoá thân về đạo của Đông Hoa Nữ Đế.Thiên kiếp hình người này giống hệt với đạo tắc Cửu Hoàng mà Diệp Thành gặp khi tiến giới tới cảnh giới Thiên, đó là thần phạt cấm kị, cũng chỉ có sự tồn tại như hắn mới có thể chạm tới.Không còn gì để nói, chỉ có thể chiến.Diệp Thành cố gắng ngưng tụ khí huyết mở ma đạo, khả năng chiến đấu tăng vọt.Đã là đạo tắc của Đông Hoa Nữ Đế xuất hiện thì Diệp Thành có muốn độ qua kiếp này ắt phải đánh bại cô ta.Vẻ mặt của nữ đế lãnh đạm, cô ta khẽ phất tay, bàn tay ngọc ngà giáng từ trên trời xuống, mặc dù trông một chưởng rất bình thường nhưng lại dung hợp pháp tắc đế đạo và rất nhiều thầnt hông huyền diệu, có thể coi là một chưởng diệt thế.Tay Diệp Thành nắm thần thông, hắn tung một chưởng về phía Đông Hoa Nữ Đế.
“Thiên kiếp… vẫn chưa kết thúc”, Thánh Nhân áo trắng nói xong ra hiệu cho Thánh Nhân áo tím nhìn lên tinh thiên, Thánh Nhân áo tím nhíu mày, vô thức ngẩng lên, đôi mắt già nua hơi nheo lại.
“Đó… Đó là cái gì?”, không chỉ hai người họ nhìn mà gần một triệu tu sĩ đang có mặt cũng ngẩng đầu lên.
Advertisement
Tiên quang trên cửu tiêu trải dài, mỗi tia tiên quang đều kéo theo sấm sét, đan xen với nhau tạo thành hình một bóng người hư ảo, chính xác hơn là một bóng dáng yêu kiều.
Đó là một nữ tử mặc áo còn trắng hơn cả tuyết, không nhuốm bụi trần gian, thật sự như tiên nữ cửu thiên hạ phàm, bước đi uyển chuyển cùng với những cánh hoa lộng lẫy, nhưng không nhìn rõ khuôn mặt, chỉ biết cô thánh thiết không tì vết, như một đoá sen nở rộ, từng sợi tóc cũng nhuốm thần hà.
“Đây là…”
Ai cũng sững sờ, ngơ ngác nhìn cửu tiêu, đây là lần đầu tiên họ thấy thiên kiếp hình người thế này.
Diệp Thành cũng ngẩng đầu nhìn nữ tử áo trắng đó, người ngoài không nhìn thấy khuôn mặt cô nhưng hắn có thể thấy, đó là một khuôn mặt tuyệt thế, đẹp hơn bất cứ nữ nhân nào hắn từng thấy.
Đột nhiên Thánh thể của Diệp Thành run lên, vẻ mặt trở nên thất thần, hắn ngây người nhìn khuôn mặt tuyệt thế kia, giống như lần đầu tiên nhìn thấy khuôn mặt đó một trăm năm trước, khiến người ta mê say.
“Tử Huyên!”
Diệp Thành lẩm bẩm, chỉ hai chữ nhưng lại mang theo vô số thăng trầm.
Không phải là Tử Huyên!
Vẻ mặt Diệp Thành hoang mang, trong chốc lát hắn chợt tỉnh táo lại, đôi mắt ảm đạm lại lần nữa loé lên thần quang.
Nữ tử áo trắng kia trông giống hệt với Tử Huyên thế nhưng cô ấy lại không phải là Tử Huyên, có lẽ là Đông Hoa Nữ Đế, nói chính xác hơn đó chính là lạc ấn về đạo trong Bắc Đẩu Tinh Vực của Đông Hoa Nữ Đế.
Tử Huyên chính là tàn hồn của Đông Hoa Nữ Đế, trông giống hệt với Đông Hoa Nữ Đế.
Diệp Thành cho rằng Đông Hoa Nữ Đế từ thời Vạn Cổ nhất định đã từng tới Bắc Đấu Tinh Vực, đạo tắc vô tình lạc ấn ở tinh không này, cho dù trải qua bao nhiêu năm tháng thì vẫn trường tồn.
Hắn thực sự vô cùng kinh ngạc, thiên kiếp cũng vô cùng bá đạo, đụng chạm tới đạo tắc vô thượng nên mới dẫn tới hoá thân về đạo của Đông Hoa Nữ Đế.
Thiên kiếp hình người này giống hệt với đạo tắc Cửu Hoàng mà Diệp Thành gặp khi tiến giới tới cảnh giới Thiên, đó là thần phạt cấm kị, cũng chỉ có sự tồn tại như hắn mới có thể chạm tới.
Không còn gì để nói, chỉ có thể chiến.
Diệp Thành cố gắng ngưng tụ khí huyết mở ma đạo, khả năng chiến đấu tăng vọt.
Đã là đạo tắc của Đông Hoa Nữ Đế xuất hiện thì Diệp Thành có muốn độ qua kiếp này ắt phải đánh bại cô ta.
Vẻ mặt của nữ đế lãnh đạm, cô ta khẽ phất tay, bàn tay ngọc ngà giáng từ trên trời xuống, mặc dù trông một chưởng rất bình thường nhưng lại dung hợp pháp tắc đế đạo và rất nhiều thầnt hông huyền diệu, có thể coi là một chưởng diệt thế.
Tay Diệp Thành nắm thần thông, hắn tung một chưởng về phía Đông Hoa Nữ Đế.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Thiên kiếp… vẫn chưa kết thúc”, Thánh Nhân áo trắng nói xong ra hiệu cho Thánh Nhân áo tím nhìn lên tinh thiên, Thánh Nhân áo tím nhíu mày, vô thức ngẩng lên, đôi mắt già nua hơi nheo lại.“Đó… Đó là cái gì?”, không chỉ hai người họ nhìn mà gần một triệu tu sĩ đang có mặt cũng ngẩng đầu lên.AdvertisementTiên quang trên cửu tiêu trải dài, mỗi tia tiên quang đều kéo theo sấm sét, đan xen với nhau tạo thành hình một bóng người hư ảo, chính xác hơn là một bóng dáng yêu kiều.Đó là một nữ tử mặc áo còn trắng hơn cả tuyết, không nhuốm bụi trần gian, thật sự như tiên nữ cửu thiên hạ phàm, bước đi uyển chuyển cùng với những cánh hoa lộng lẫy, nhưng không nhìn rõ khuôn mặt, chỉ biết cô thánh thiết không tì vết, như một đoá sen nở rộ, từng sợi tóc cũng nhuốm thần hà.“Đây là…”Ai cũng sững sờ, ngơ ngác nhìn cửu tiêu, đây là lần đầu tiên họ thấy thiên kiếp hình người thế này.Diệp Thành cũng ngẩng đầu nhìn nữ tử áo trắng đó, người ngoài không nhìn thấy khuôn mặt cô nhưng hắn có thể thấy, đó là một khuôn mặt tuyệt thế, đẹp hơn bất cứ nữ nhân nào hắn từng thấy.Đột nhiên Thánh thể của Diệp Thành run lên, vẻ mặt trở nên thất thần, hắn ngây người nhìn khuôn mặt tuyệt thế kia, giống như lần đầu tiên nhìn thấy khuôn mặt đó một trăm năm trước, khiến người ta mê say.“Tử Huyên!”Diệp Thành lẩm bẩm, chỉ hai chữ nhưng lại mang theo vô số thăng trầm.Không phải là Tử Huyên!Vẻ mặt Diệp Thành hoang mang, trong chốc lát hắn chợt tỉnh táo lại, đôi mắt ảm đạm lại lần nữa loé lên thần quang.Nữ tử áo trắng kia trông giống hệt với Tử Huyên thế nhưng cô ấy lại không phải là Tử Huyên, có lẽ là Đông Hoa Nữ Đế, nói chính xác hơn đó chính là lạc ấn về đạo trong Bắc Đẩu Tinh Vực của Đông Hoa Nữ Đế.Tử Huyên chính là tàn hồn của Đông Hoa Nữ Đế, trông giống hệt với Đông Hoa Nữ Đế.Diệp Thành cho rằng Đông Hoa Nữ Đế từ thời Vạn Cổ nhất định đã từng tới Bắc Đấu Tinh Vực, đạo tắc vô tình lạc ấn ở tinh không này, cho dù trải qua bao nhiêu năm tháng thì vẫn trường tồn.Hắn thực sự vô cùng kinh ngạc, thiên kiếp cũng vô cùng bá đạo, đụng chạm tới đạo tắc vô thượng nên mới dẫn tới hoá thân về đạo của Đông Hoa Nữ Đế.Thiên kiếp hình người này giống hệt với đạo tắc Cửu Hoàng mà Diệp Thành gặp khi tiến giới tới cảnh giới Thiên, đó là thần phạt cấm kị, cũng chỉ có sự tồn tại như hắn mới có thể chạm tới.Không còn gì để nói, chỉ có thể chiến.Diệp Thành cố gắng ngưng tụ khí huyết mở ma đạo, khả năng chiến đấu tăng vọt.Đã là đạo tắc của Đông Hoa Nữ Đế xuất hiện thì Diệp Thành có muốn độ qua kiếp này ắt phải đánh bại cô ta.Vẻ mặt của nữ đế lãnh đạm, cô ta khẽ phất tay, bàn tay ngọc ngà giáng từ trên trời xuống, mặc dù trông một chưởng rất bình thường nhưng lại dung hợp pháp tắc đế đạo và rất nhiều thầnt hông huyền diệu, có thể coi là một chưởng diệt thế.Tay Diệp Thành nắm thần thông, hắn tung một chưởng về phía Đông Hoa Nữ Đế.