Sau khi đi ra khỏi tòa nhà thực nghiệm, cô mới phát hiện ngoài trời bắt đầu đổ mưa. Mưa cũng không lớn, nhưng tí tách lộp độp, kiểu gì cũng sẽ đẫm người. Một chàng trai từ xa đi đến, cầm một chiếc ô cán dài rất lớn màu nâu, dừng lại bên cạnh cô. Ánh mắt tùy ý lướt qua cô. Cô cũng nhìn thẳng vào nam sinh, bên tai vang lên tiếng mưa rơi rả rích lanh lảnh, không khí ẩm ướt, ngỡ như đã trải qua mấy kiếp. “Cần ô không?” Đột nhiên, nam sinh nhướng lông mày, thản nhiên hỏi. Cô sửng sốt, ngây người vài giây rồi mới gật đầu, hai má ửng hồng cúi đầu, “Cám ơn.” Khi nhận ô, sự lúng túng khiến bàn tay cô hơi run rẩy, nam sinh kia trước sau vẫn dửng dưng, đưa ô cho cô xong bèn quay người đi vào phòng thực nghiệm. Dáng người anh ta cao cao gầy gầy, tình cờ cúi đầu, sẽ để lộ phần da cổ trắng mịn vốn bị mái tóc che khuất. Cô say sưa nhìn, đợi đến lúc lấy lại tinh thần mới nghĩ ra, chiếc ô trong tay này, cô nên trả lại anh ta như thế nào?

Chương 4: Yêu nhau

Người Tôi Yêu, Đang Đứng Ở Một Nơi Không Xa Chờ TôiTác giả: Khiêm Tâm QuyếtTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn TìnhSau khi đi ra khỏi tòa nhà thực nghiệm, cô mới phát hiện ngoài trời bắt đầu đổ mưa. Mưa cũng không lớn, nhưng tí tách lộp độp, kiểu gì cũng sẽ đẫm người. Một chàng trai từ xa đi đến, cầm một chiếc ô cán dài rất lớn màu nâu, dừng lại bên cạnh cô. Ánh mắt tùy ý lướt qua cô. Cô cũng nhìn thẳng vào nam sinh, bên tai vang lên tiếng mưa rơi rả rích lanh lảnh, không khí ẩm ướt, ngỡ như đã trải qua mấy kiếp. “Cần ô không?” Đột nhiên, nam sinh nhướng lông mày, thản nhiên hỏi. Cô sửng sốt, ngây người vài giây rồi mới gật đầu, hai má ửng hồng cúi đầu, “Cám ơn.” Khi nhận ô, sự lúng túng khiến bàn tay cô hơi run rẩy, nam sinh kia trước sau vẫn dửng dưng, đưa ô cho cô xong bèn quay người đi vào phòng thực nghiệm. Dáng người anh ta cao cao gầy gầy, tình cờ cúi đầu, sẽ để lộ phần da cổ trắng mịn vốn bị mái tóc che khuất. Cô say sưa nhìn, đợi đến lúc lấy lại tinh thần mới nghĩ ra, chiếc ô trong tay này, cô nên trả lại anh ta như thế nào? Có một dạo cô cho rằng mình là thành viên của hội chuộng ngoại hình, nhưng sự xuất hiện của anh thay đổi nhận thức của cô.Nam sinh kia không quá khôi ngô anh tuấn, vóc dáng cũng không cường tráng, người ở bên cạnh cô, chỉ cần là một người hiểu tâm ý cô, một người bình thường sẵn sàng lặng lẽ chăm sóc cho cô, là đủ rồi.Cô bắt đầu cầu khấn cho mình bị ốm, như thế anh sẽ lo lắng, vẻ mặt sốt ruột, càng thêm yêu chiều cô. Nhưng cô lại đau lòng khi thấy bộ dạng tiều tụy của anh vì lo ngược lo xuôi cho mình.Cũng bắt đầu phát hiện, con đường tối om không một bóng người thật ra chẳng đáng sợ chút nào. Bọn họ nắm tay nhau, cảm nhận sự ấm áp của đối phương, dường như tạo nên dũng khí bước tiếp trên con đường phía trước.“Anh thích con gái tóc dài à?” Một lần thấy anh nhìn chăm chú nữ sinh tóc dài đi ngang qua, cô rốt cuộc không nhịn được buột miệng hỏi.Giọng nói rõ ràng mang theo sự ghen tuông và lo âu.Anh buồn cười nhìn sang cô, “Nếu đúng thì sao?”Cô nghe xong suýt nữa bật khóc.Anh lại nói tiếp, “Nhưng mà, em để tóc ngắn còn đẹp hơn con gái để tóc dài.”“…”“Là dáng vẻ anh thích nhất.”Anh không hay cười, nhưng luôn thích cười nhạt trêu chọc cô, sau khi thấy cô thật sự khó chịu, lại đau lòng hơn bất cứ ai.Đúng là một chàng trai mâu thuẫn.Khoảng thời gian chờ đợi anh xuất hiện, muốn trả ô cho anh, cô từng mơ mộng vô số cảnh tượng, có nên vô vị tiến lên chào hỏi một câu, hay ngại ngùng mỉm cười để lấy ấn tượng tốt với anh, hoặc là…Nhưng cuối cùng, cô chỉ bước theo anh, từng bước một, đi tới một tương lai thuộc về bọn họ.Cô nghĩ, người cô tình cờ gặp trong màn mưa, chính là người cô yêu.Mà người đó, cũng yêu cô.Cả hai người, đều từng đứng cách đối phương không xa, chờ đối phương.

Có một dạo cô cho rằng mình là thành viên của hội chuộng ngoại hình, nhưng sự xuất hiện của anh thay đổi nhận thức của cô.

Nam sinh kia không quá khôi ngô anh tuấn, vóc dáng cũng không cường tráng, người ở bên cạnh cô, chỉ cần là một người hiểu tâm ý cô, một người bình thường sẵn sàng lặng lẽ chăm sóc cho cô, là đủ rồi.

Cô bắt đầu cầu khấn cho mình bị ốm, như thế anh sẽ lo lắng, vẻ mặt sốt ruột, càng thêm yêu chiều cô. Nhưng cô lại đau lòng khi thấy bộ dạng tiều tụy của anh vì lo ngược lo xuôi cho mình.

Cũng bắt đầu phát hiện, con đường tối om không một bóng người thật ra chẳng đáng sợ chút nào. Bọn họ nắm tay nhau, cảm nhận sự ấm áp của đối phương, dường như tạo nên dũng khí bước tiếp trên con đường phía trước.

“Anh thích con gái tóc dài à?” Một lần thấy anh nhìn chăm chú nữ sinh tóc dài đi ngang qua, cô rốt cuộc không nhịn được buột miệng hỏi.

Giọng nói rõ ràng mang theo sự ghen tuông và lo âu.

Anh buồn cười nhìn sang cô, “Nếu đúng thì sao?”

Cô nghe xong suýt nữa bật khóc.

Anh lại nói tiếp, “Nhưng mà, em để tóc ngắn còn đẹp hơn con gái để tóc dài.”

“…”

“Là dáng vẻ anh thích nhất.”

Anh không hay cười, nhưng luôn thích cười nhạt trêu chọc cô, sau khi thấy cô thật sự khó chịu, lại đau lòng hơn bất cứ ai.

Đúng là một chàng trai mâu thuẫn.

Khoảng thời gian chờ đợi anh xuất hiện, muốn trả ô cho anh, cô từng mơ mộng vô số cảnh tượng, có nên vô vị tiến lên chào hỏi một câu, hay ngại ngùng mỉm cười để lấy ấn tượng tốt với anh, hoặc là…

Nhưng cuối cùng, cô chỉ bước theo anh, từng bước một, đi tới một tương lai thuộc về bọn họ.

Cô nghĩ, người cô tình cờ gặp trong màn mưa, chính là người cô yêu.

Mà người đó, cũng yêu cô.

Cả hai người, đều từng đứng cách đối phương không xa, chờ đối phương.

Người Tôi Yêu, Đang Đứng Ở Một Nơi Không Xa Chờ TôiTác giả: Khiêm Tâm QuyếtTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn TìnhSau khi đi ra khỏi tòa nhà thực nghiệm, cô mới phát hiện ngoài trời bắt đầu đổ mưa. Mưa cũng không lớn, nhưng tí tách lộp độp, kiểu gì cũng sẽ đẫm người. Một chàng trai từ xa đi đến, cầm một chiếc ô cán dài rất lớn màu nâu, dừng lại bên cạnh cô. Ánh mắt tùy ý lướt qua cô. Cô cũng nhìn thẳng vào nam sinh, bên tai vang lên tiếng mưa rơi rả rích lanh lảnh, không khí ẩm ướt, ngỡ như đã trải qua mấy kiếp. “Cần ô không?” Đột nhiên, nam sinh nhướng lông mày, thản nhiên hỏi. Cô sửng sốt, ngây người vài giây rồi mới gật đầu, hai má ửng hồng cúi đầu, “Cám ơn.” Khi nhận ô, sự lúng túng khiến bàn tay cô hơi run rẩy, nam sinh kia trước sau vẫn dửng dưng, đưa ô cho cô xong bèn quay người đi vào phòng thực nghiệm. Dáng người anh ta cao cao gầy gầy, tình cờ cúi đầu, sẽ để lộ phần da cổ trắng mịn vốn bị mái tóc che khuất. Cô say sưa nhìn, đợi đến lúc lấy lại tinh thần mới nghĩ ra, chiếc ô trong tay này, cô nên trả lại anh ta như thế nào? Có một dạo cô cho rằng mình là thành viên của hội chuộng ngoại hình, nhưng sự xuất hiện của anh thay đổi nhận thức của cô.Nam sinh kia không quá khôi ngô anh tuấn, vóc dáng cũng không cường tráng, người ở bên cạnh cô, chỉ cần là một người hiểu tâm ý cô, một người bình thường sẵn sàng lặng lẽ chăm sóc cho cô, là đủ rồi.Cô bắt đầu cầu khấn cho mình bị ốm, như thế anh sẽ lo lắng, vẻ mặt sốt ruột, càng thêm yêu chiều cô. Nhưng cô lại đau lòng khi thấy bộ dạng tiều tụy của anh vì lo ngược lo xuôi cho mình.Cũng bắt đầu phát hiện, con đường tối om không một bóng người thật ra chẳng đáng sợ chút nào. Bọn họ nắm tay nhau, cảm nhận sự ấm áp của đối phương, dường như tạo nên dũng khí bước tiếp trên con đường phía trước.“Anh thích con gái tóc dài à?” Một lần thấy anh nhìn chăm chú nữ sinh tóc dài đi ngang qua, cô rốt cuộc không nhịn được buột miệng hỏi.Giọng nói rõ ràng mang theo sự ghen tuông và lo âu.Anh buồn cười nhìn sang cô, “Nếu đúng thì sao?”Cô nghe xong suýt nữa bật khóc.Anh lại nói tiếp, “Nhưng mà, em để tóc ngắn còn đẹp hơn con gái để tóc dài.”“…”“Là dáng vẻ anh thích nhất.”Anh không hay cười, nhưng luôn thích cười nhạt trêu chọc cô, sau khi thấy cô thật sự khó chịu, lại đau lòng hơn bất cứ ai.Đúng là một chàng trai mâu thuẫn.Khoảng thời gian chờ đợi anh xuất hiện, muốn trả ô cho anh, cô từng mơ mộng vô số cảnh tượng, có nên vô vị tiến lên chào hỏi một câu, hay ngại ngùng mỉm cười để lấy ấn tượng tốt với anh, hoặc là…Nhưng cuối cùng, cô chỉ bước theo anh, từng bước một, đi tới một tương lai thuộc về bọn họ.Cô nghĩ, người cô tình cờ gặp trong màn mưa, chính là người cô yêu.Mà người đó, cũng yêu cô.Cả hai người, đều từng đứng cách đối phương không xa, chờ đối phương.

Chương 4: Yêu nhau