Sau khi đi ra khỏi tòa nhà thực nghiệm, cô mới phát hiện ngoài trời bắt đầu đổ mưa. Mưa cũng không lớn, nhưng tí tách lộp độp, kiểu gì cũng sẽ đẫm người. Một chàng trai từ xa đi đến, cầm một chiếc ô cán dài rất lớn màu nâu, dừng lại bên cạnh cô. Ánh mắt tùy ý lướt qua cô. Cô cũng nhìn thẳng vào nam sinh, bên tai vang lên tiếng mưa rơi rả rích lanh lảnh, không khí ẩm ướt, ngỡ như đã trải qua mấy kiếp. “Cần ô không?” Đột nhiên, nam sinh nhướng lông mày, thản nhiên hỏi. Cô sửng sốt, ngây người vài giây rồi mới gật đầu, hai má ửng hồng cúi đầu, “Cám ơn.” Khi nhận ô, sự lúng túng khiến bàn tay cô hơi run rẩy, nam sinh kia trước sau vẫn dửng dưng, đưa ô cho cô xong bèn quay người đi vào phòng thực nghiệm. Dáng người anh ta cao cao gầy gầy, tình cờ cúi đầu, sẽ để lộ phần da cổ trắng mịn vốn bị mái tóc che khuất. Cô say sưa nhìn, đợi đến lúc lấy lại tinh thần mới nghĩ ra, chiếc ô trong tay này, cô nên trả lại anh ta như thế nào?
Chương 5: Kết hôn
Người Tôi Yêu, Đang Đứng Ở Một Nơi Không Xa Chờ TôiTác giả: Khiêm Tâm QuyếtTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn TìnhSau khi đi ra khỏi tòa nhà thực nghiệm, cô mới phát hiện ngoài trời bắt đầu đổ mưa. Mưa cũng không lớn, nhưng tí tách lộp độp, kiểu gì cũng sẽ đẫm người. Một chàng trai từ xa đi đến, cầm một chiếc ô cán dài rất lớn màu nâu, dừng lại bên cạnh cô. Ánh mắt tùy ý lướt qua cô. Cô cũng nhìn thẳng vào nam sinh, bên tai vang lên tiếng mưa rơi rả rích lanh lảnh, không khí ẩm ướt, ngỡ như đã trải qua mấy kiếp. “Cần ô không?” Đột nhiên, nam sinh nhướng lông mày, thản nhiên hỏi. Cô sửng sốt, ngây người vài giây rồi mới gật đầu, hai má ửng hồng cúi đầu, “Cám ơn.” Khi nhận ô, sự lúng túng khiến bàn tay cô hơi run rẩy, nam sinh kia trước sau vẫn dửng dưng, đưa ô cho cô xong bèn quay người đi vào phòng thực nghiệm. Dáng người anh ta cao cao gầy gầy, tình cờ cúi đầu, sẽ để lộ phần da cổ trắng mịn vốn bị mái tóc che khuất. Cô say sưa nhìn, đợi đến lúc lấy lại tinh thần mới nghĩ ra, chiếc ô trong tay này, cô nên trả lại anh ta như thế nào? Cô mặc áo cưới do anh chọn, đứng ở trước gương.Hình ảnh phản chiếu là cô đang xấu hổ cúi đầu mỉm cười, mà anh đứng phía sau ôm lấy cô, hai tay tì trên tay cô.Anh khẽ hôn má cô, “Cảm ơn em.”Mười ngón đan xen, chiếc nhẫn trên ngón áp út lấp lánh dưới ánh mặt trời.Cô ngước mắt, nhìn vào bóng anh trong gương, “Em cũng cảm ơn anh.”Gió la đà lay động tấm rèm rủ chạm đất.Căn phòng ngập tràn màu vàng nắng ấm.Cảm ơn anh đã dâng trọn tự do nửa cuối cuộc đời, cảm ơn anh đã gửi gắm cho em hết thảy nửa cuối cuộc đời.Cảm ơn anh, đã cùng em xây dựng một mái ấm hạnh phúc và ấm cúng.
Cô mặc áo cưới do anh chọn, đứng ở trước gương.
Hình ảnh phản chiếu là cô đang xấu hổ cúi đầu mỉm cười, mà anh đứng phía sau ôm lấy cô, hai tay tì trên tay cô.
Anh khẽ hôn má cô, “Cảm ơn em.”
Mười ngón đan xen, chiếc nhẫn trên ngón áp út lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Cô ngước mắt, nhìn vào bóng anh trong gương, “Em cũng cảm ơn anh.”
Gió la đà lay động tấm rèm rủ chạm đất.
Căn phòng ngập tràn màu vàng nắng ấm.
Cảm ơn anh đã dâng trọn tự do nửa cuối cuộc đời, cảm ơn anh đã gửi gắm cho em hết thảy nửa cuối cuộc đời.
Cảm ơn anh, đã cùng em xây dựng một mái ấm hạnh phúc và ấm cúng.
Người Tôi Yêu, Đang Đứng Ở Một Nơi Không Xa Chờ TôiTác giả: Khiêm Tâm QuyếtTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn TìnhSau khi đi ra khỏi tòa nhà thực nghiệm, cô mới phát hiện ngoài trời bắt đầu đổ mưa. Mưa cũng không lớn, nhưng tí tách lộp độp, kiểu gì cũng sẽ đẫm người. Một chàng trai từ xa đi đến, cầm một chiếc ô cán dài rất lớn màu nâu, dừng lại bên cạnh cô. Ánh mắt tùy ý lướt qua cô. Cô cũng nhìn thẳng vào nam sinh, bên tai vang lên tiếng mưa rơi rả rích lanh lảnh, không khí ẩm ướt, ngỡ như đã trải qua mấy kiếp. “Cần ô không?” Đột nhiên, nam sinh nhướng lông mày, thản nhiên hỏi. Cô sửng sốt, ngây người vài giây rồi mới gật đầu, hai má ửng hồng cúi đầu, “Cám ơn.” Khi nhận ô, sự lúng túng khiến bàn tay cô hơi run rẩy, nam sinh kia trước sau vẫn dửng dưng, đưa ô cho cô xong bèn quay người đi vào phòng thực nghiệm. Dáng người anh ta cao cao gầy gầy, tình cờ cúi đầu, sẽ để lộ phần da cổ trắng mịn vốn bị mái tóc che khuất. Cô say sưa nhìn, đợi đến lúc lấy lại tinh thần mới nghĩ ra, chiếc ô trong tay này, cô nên trả lại anh ta như thế nào? Cô mặc áo cưới do anh chọn, đứng ở trước gương.Hình ảnh phản chiếu là cô đang xấu hổ cúi đầu mỉm cười, mà anh đứng phía sau ôm lấy cô, hai tay tì trên tay cô.Anh khẽ hôn má cô, “Cảm ơn em.”Mười ngón đan xen, chiếc nhẫn trên ngón áp út lấp lánh dưới ánh mặt trời.Cô ngước mắt, nhìn vào bóng anh trong gương, “Em cũng cảm ơn anh.”Gió la đà lay động tấm rèm rủ chạm đất.Căn phòng ngập tràn màu vàng nắng ấm.Cảm ơn anh đã dâng trọn tự do nửa cuối cuộc đời, cảm ơn anh đã gửi gắm cho em hết thảy nửa cuối cuộc đời.Cảm ơn anh, đã cùng em xây dựng một mái ấm hạnh phúc và ấm cúng.