Sau khi đi ra khỏi tòa nhà thực nghiệm, cô mới phát hiện ngoài trời bắt đầu đổ mưa. Mưa cũng không lớn, nhưng tí tách lộp độp, kiểu gì cũng sẽ đẫm người. Một chàng trai từ xa đi đến, cầm một chiếc ô cán dài rất lớn màu nâu, dừng lại bên cạnh cô. Ánh mắt tùy ý lướt qua cô. Cô cũng nhìn thẳng vào nam sinh, bên tai vang lên tiếng mưa rơi rả rích lanh lảnh, không khí ẩm ướt, ngỡ như đã trải qua mấy kiếp. “Cần ô không?” Đột nhiên, nam sinh nhướng lông mày, thản nhiên hỏi. Cô sửng sốt, ngây người vài giây rồi mới gật đầu, hai má ửng hồng cúi đầu, “Cám ơn.” Khi nhận ô, sự lúng túng khiến bàn tay cô hơi run rẩy, nam sinh kia trước sau vẫn dửng dưng, đưa ô cho cô xong bèn quay người đi vào phòng thực nghiệm. Dáng người anh ta cao cao gầy gầy, tình cờ cúi đầu, sẽ để lộ phần da cổ trắng mịn vốn bị mái tóc che khuất. Cô say sưa nhìn, đợi đến lúc lấy lại tinh thần mới nghĩ ra, chiếc ô trong tay này, cô nên trả lại anh ta như thế nào?

Chương 6: Sinh con

Người Tôi Yêu, Đang Đứng Ở Một Nơi Không Xa Chờ TôiTác giả: Khiêm Tâm QuyếtTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn TìnhSau khi đi ra khỏi tòa nhà thực nghiệm, cô mới phát hiện ngoài trời bắt đầu đổ mưa. Mưa cũng không lớn, nhưng tí tách lộp độp, kiểu gì cũng sẽ đẫm người. Một chàng trai từ xa đi đến, cầm một chiếc ô cán dài rất lớn màu nâu, dừng lại bên cạnh cô. Ánh mắt tùy ý lướt qua cô. Cô cũng nhìn thẳng vào nam sinh, bên tai vang lên tiếng mưa rơi rả rích lanh lảnh, không khí ẩm ướt, ngỡ như đã trải qua mấy kiếp. “Cần ô không?” Đột nhiên, nam sinh nhướng lông mày, thản nhiên hỏi. Cô sửng sốt, ngây người vài giây rồi mới gật đầu, hai má ửng hồng cúi đầu, “Cám ơn.” Khi nhận ô, sự lúng túng khiến bàn tay cô hơi run rẩy, nam sinh kia trước sau vẫn dửng dưng, đưa ô cho cô xong bèn quay người đi vào phòng thực nghiệm. Dáng người anh ta cao cao gầy gầy, tình cờ cúi đầu, sẽ để lộ phần da cổ trắng mịn vốn bị mái tóc che khuất. Cô say sưa nhìn, đợi đến lúc lấy lại tinh thần mới nghĩ ra, chiếc ô trong tay này, cô nên trả lại anh ta như thế nào? Trong một buổi tối mà con khóc đến lần thứ năm thứ sáu rồi, cô đang kiệt sức cũng phải tỉnh giấc.Cặp mắt đang buồn ngủ díp lại, dưới bóng đèn vàng lờ mờ, cô thấy anh nhanh nhẹn đứng dậy, vẻ mặt lo lắng ôm con ra khỏi phòng, còn bất mãn thì thầm, “Cho nên mới bảo muốn sinh con gái, vừa ngoan, vừa giống cô ấy…”Cô nghe thấy mà mỉm cười, nhìn qua khe cửa thấy anh vừa vụng về vừa nâng niu ra sức dỗ dành con, tự nhiên cảm thấy sống mũi cay cay.Đứa bé tinh lực dồi dào rốt cuộc đã ngừng khóc, yên lặng thiếp đi, thấy vậy anh mới rón rén vào phòng.Cô vội vàng giả vờ ngủ.Khi anh nhẹ nhàng lên giường, không tạo lên một tiếng động nào, cô chợt lật người qua, ôm thắt lưng anh.“… Đánh thức em à?” Anh quay lại nhìn cô, áy náy vén tóc mai của cô ra sau tai, “Vất vả cho em rồi.”Cô lắc đầu, ôm anh, vùi đầu vào ngực anh, lắng nghe tiếng tim đập đều đặn, dần dần chìm vào giấc ngủ.

Trong một buổi tối mà con khóc đến lần thứ năm thứ sáu rồi, cô đang kiệt sức cũng phải tỉnh giấc.

Cặp mắt đang buồn ngủ díp lại, dưới bóng đèn vàng lờ mờ, cô thấy anh nhanh nhẹn đứng dậy, vẻ mặt lo lắng ôm con ra khỏi phòng, còn bất mãn thì thầm, “Cho nên mới bảo muốn sinh con gái, vừa ngoan, vừa giống cô ấy…”

Cô nghe thấy mà mỉm cười, nhìn qua khe cửa thấy anh vừa vụng về vừa nâng niu ra sức dỗ dành con, tự nhiên cảm thấy sống mũi cay cay.

Đứa bé tinh lực dồi dào rốt cuộc đã ngừng khóc, yên lặng thiếp đi, thấy vậy anh mới rón rén vào phòng.

Cô vội vàng giả vờ ngủ.

Khi anh nhẹ nhàng lên giường, không tạo lên một tiếng động nào, cô chợt lật người qua, ôm thắt lưng anh.

“… Đánh thức em à?” Anh quay lại nhìn cô, áy náy vén tóc mai của cô ra sau tai, “Vất vả cho em rồi.”

Cô lắc đầu, ôm anh, vùi đầu vào ngực anh, lắng nghe tiếng tim đập đều đặn, dần dần chìm vào giấc ngủ.

Người Tôi Yêu, Đang Đứng Ở Một Nơi Không Xa Chờ TôiTác giả: Khiêm Tâm QuyếtTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn TìnhSau khi đi ra khỏi tòa nhà thực nghiệm, cô mới phát hiện ngoài trời bắt đầu đổ mưa. Mưa cũng không lớn, nhưng tí tách lộp độp, kiểu gì cũng sẽ đẫm người. Một chàng trai từ xa đi đến, cầm một chiếc ô cán dài rất lớn màu nâu, dừng lại bên cạnh cô. Ánh mắt tùy ý lướt qua cô. Cô cũng nhìn thẳng vào nam sinh, bên tai vang lên tiếng mưa rơi rả rích lanh lảnh, không khí ẩm ướt, ngỡ như đã trải qua mấy kiếp. “Cần ô không?” Đột nhiên, nam sinh nhướng lông mày, thản nhiên hỏi. Cô sửng sốt, ngây người vài giây rồi mới gật đầu, hai má ửng hồng cúi đầu, “Cám ơn.” Khi nhận ô, sự lúng túng khiến bàn tay cô hơi run rẩy, nam sinh kia trước sau vẫn dửng dưng, đưa ô cho cô xong bèn quay người đi vào phòng thực nghiệm. Dáng người anh ta cao cao gầy gầy, tình cờ cúi đầu, sẽ để lộ phần da cổ trắng mịn vốn bị mái tóc che khuất. Cô say sưa nhìn, đợi đến lúc lấy lại tinh thần mới nghĩ ra, chiếc ô trong tay này, cô nên trả lại anh ta như thế nào? Trong một buổi tối mà con khóc đến lần thứ năm thứ sáu rồi, cô đang kiệt sức cũng phải tỉnh giấc.Cặp mắt đang buồn ngủ díp lại, dưới bóng đèn vàng lờ mờ, cô thấy anh nhanh nhẹn đứng dậy, vẻ mặt lo lắng ôm con ra khỏi phòng, còn bất mãn thì thầm, “Cho nên mới bảo muốn sinh con gái, vừa ngoan, vừa giống cô ấy…”Cô nghe thấy mà mỉm cười, nhìn qua khe cửa thấy anh vừa vụng về vừa nâng niu ra sức dỗ dành con, tự nhiên cảm thấy sống mũi cay cay.Đứa bé tinh lực dồi dào rốt cuộc đã ngừng khóc, yên lặng thiếp đi, thấy vậy anh mới rón rén vào phòng.Cô vội vàng giả vờ ngủ.Khi anh nhẹ nhàng lên giường, không tạo lên một tiếng động nào, cô chợt lật người qua, ôm thắt lưng anh.“… Đánh thức em à?” Anh quay lại nhìn cô, áy náy vén tóc mai của cô ra sau tai, “Vất vả cho em rồi.”Cô lắc đầu, ôm anh, vùi đầu vào ngực anh, lắng nghe tiếng tim đập đều đặn, dần dần chìm vào giấc ngủ.

Chương 6: Sinh con