Tác giả:

“My heart can’t possibly break. When it wasn’t even whole to start with” ——《Because of You》 Đêm đầu đông dài đằng đẵng, ánh đèn của hàng vạn gia đình hợp lại cũng không thể làm ấm được cái lạnh của mùa đông buốt giá. Gần đây luôn ở ngoại thành Bắc Kinh(*) quay Đạo Mộ, Lí Dịch Phong cũng dần dần quen với sự chênh lệch nhiệt độ trong ngày. Ngoài cửa sổ hiện tại hẳn là gió lạnh thấu xương, chỉ có lưu lượng máu đang chảy trong cơ thể mới là nguồn nhiệt ấm áp đáng tin cậy nhất. Lúc này thời tiết ở Bắc Kinh khi thì lạnh khi thì nóng, trên đường phố xuất hiện không ít các loại trang phục kì lạ. Không biết tại sao, Lí Dịch Phong đột nhiên nhớ tới hai bên mắt cá chân trắng ngần bên dưới ống quần bó của ai đó. Chủ nhân của đôi bàn chân kia có đôi mắt lóng lánh như ánh sao trên trời. Mà hôm nay là sinh nhật của người ấy. Trời đẹp, đây là kiểu thời tiết hiếm thấy ở Bắc Kinh, mặc dù buổi chiều vẫn có một ít sương mù. Lí Dịch Phong hoàn thành công việc sớm, tiện đường mua hai chiếc bánh ngọt Black…

Chương 4

Tẫn Vô NgônTác giả: Tàn ThạchTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản Văn, Truyện Xuyên Không“My heart can’t possibly break. When it wasn’t even whole to start with” ——《Because of You》 Đêm đầu đông dài đằng đẵng, ánh đèn của hàng vạn gia đình hợp lại cũng không thể làm ấm được cái lạnh của mùa đông buốt giá. Gần đây luôn ở ngoại thành Bắc Kinh(*) quay Đạo Mộ, Lí Dịch Phong cũng dần dần quen với sự chênh lệch nhiệt độ trong ngày. Ngoài cửa sổ hiện tại hẳn là gió lạnh thấu xương, chỉ có lưu lượng máu đang chảy trong cơ thể mới là nguồn nhiệt ấm áp đáng tin cậy nhất. Lúc này thời tiết ở Bắc Kinh khi thì lạnh khi thì nóng, trên đường phố xuất hiện không ít các loại trang phục kì lạ. Không biết tại sao, Lí Dịch Phong đột nhiên nhớ tới hai bên mắt cá chân trắng ngần bên dưới ống quần bó của ai đó. Chủ nhân của đôi bàn chân kia có đôi mắt lóng lánh như ánh sao trên trời. Mà hôm nay là sinh nhật của người ấy. Trời đẹp, đây là kiểu thời tiết hiếm thấy ở Bắc Kinh, mặc dù buổi chiều vẫn có một ít sương mù. Lí Dịch Phong hoàn thành công việc sớm, tiện đường mua hai chiếc bánh ngọt Black… Lòng bàn tay Lí Dịch Phong đột nhiên được một sức mạnh và sự ấm áp siết chặt lấy, người kia vừa nắm tay cậu. Chần chờ một chút, Lí Dịch Phong không giãy ra, cũng không nắm ngược lại, chỉ thản nhiên nói một câu “Bánh ngọt chảy rồi”.Trần Vĩ Đình nhìn đến hộp bánh trên bàn trà, đi qua mở ra thử một miếng, ranh mãnh thè lưỡi, “Đắng quá”.“Đương nhiên rồi, bên ngoài có lớp chocolate đen.”Trần Vĩ Đình chậm rãi thưởng thức vị đắng theo đầu lưỡi tan ra toàn khoang miệng, bước quay lại không kiềm chế được liền hôn Lí Dịch Phong, anh không dám làm gì quá nhiều, chỉ ôm cậu vài giây đã buông.“Thế này xem như đồng cam cộng khổ đúng không?”Lí Dịch Phong bị tính trẻ con của Trần Vĩ Đình chọc cười, nhìn thấy ánh mắt sáng ngời của người ấy, nhịn không đuợc mà gật đầu.“Được rồi, chúng ta sau này hoạn nạn có nhau.”“Phong ấn quốc ngữ được giải trừ rồi sao?”“Đều phải cảm ơn công lao của thầy đây nha.” Trần Vĩ Đình cảm giác không khí đã thoải mái hơn nhiều, không thèm chừng mực mà khoe trọn cả hàm răng trắng muốt, dừng lại một chút, nói: “Thực xin lỗi.”Nụ cười yếu ớt của Lí Dịch Phong ngừng lại trong nháy mắt, cậu không tiếp lời, không khí trong phòng khách dường như đông lại, ngay cả tiếng hít thở của hai người cũng có thể nghe thấy.Trần Vỹ Đình nhẹ xoay đầu Lí Dịch Phong về phía mình, nhìn thẳng vào đôi mắt linh động kia: “Đừng khóc”.“Thực xin lỗi, anh......”“Em biết, không sao, em hiểu.” Lí Dịch Phong che dấu thanh âm run rẩy, đánh gãy Trần Vĩ Đình.“Thực sự không cần xin lỗi.” Lí Dịch Phong sợ anh nghĩ nhiều, liền nói thêm.“Thật không?”“Thật.”“Vậy...... Quà sinh nhật đâu?”“Hả?” Lí Dịch Phong kinh ngạc.“Em hôm nay không thèm gửi lời chúc mừng nào trên weibo, báo hại anh còn tưởng sẽ có quà bất ngờ......”“A, cái đó thật sự không có. Nếu anh thật sự muốn, vậy thì em...... đem nửa đời sau của em tặng cả cho anh.”

Lòng bàn tay Lí Dịch Phong đột nhiên được một sức mạnh và sự ấm áp siết chặt lấy, người kia vừa nắm tay cậu. Chần chờ một chút, Lí Dịch Phong không giãy ra, cũng không nắm ngược lại, chỉ thản nhiên nói một câu “Bánh ngọt chảy rồi”.

Trần Vĩ Đình nhìn đến hộp bánh trên bàn trà, đi qua mở ra thử một miếng, ranh mãnh thè lưỡi, “Đắng quá”.

“Đương nhiên rồi, bên ngoài có lớp chocolate đen.”

Trần Vĩ Đình chậm rãi thưởng thức vị đắng theo đầu lưỡi tan ra toàn khoang miệng, bước quay lại không kiềm chế được liền hôn Lí Dịch Phong, anh không dám làm gì quá nhiều, chỉ ôm cậu vài giây đã buông.

“Thế này xem như đồng cam cộng khổ đúng không?”

Lí Dịch Phong bị tính trẻ con của Trần Vĩ Đình chọc cười, nhìn thấy ánh mắt sáng ngời của người ấy, nhịn không đuợc mà gật đầu.

“Được rồi, chúng ta sau này hoạn nạn có nhau.”

“Phong ấn quốc ngữ được giải trừ rồi sao?”

“Đều phải cảm ơn công lao của thầy đây nha.” Trần Vĩ Đình cảm giác không khí đã thoải mái hơn nhiều, không thèm chừng mực mà khoe trọn cả hàm răng trắng muốt, dừng lại một chút, nói: “Thực xin lỗi.”

Nụ cười yếu ớt của Lí Dịch Phong ngừng lại trong nháy mắt, cậu không tiếp lời, không khí trong phòng khách dường như đông lại, ngay cả tiếng hít thở của hai người cũng có thể nghe thấy.

Trần Vỹ Đình nhẹ xoay đầu Lí Dịch Phong về phía mình, nhìn thẳng vào đôi mắt linh động kia: “Đừng khóc”.

“Thực xin lỗi, anh......”

“Em biết, không sao, em hiểu.” Lí Dịch Phong che dấu thanh âm run rẩy, đánh gãy Trần Vĩ Đình.

“Thực sự không cần xin lỗi.” Lí Dịch Phong sợ anh nghĩ nhiều, liền nói thêm.

“Thật không?”

“Thật.”

“Vậy...... Quà sinh nhật đâu?”

“Hả?” Lí Dịch Phong kinh ngạc.

“Em hôm nay không thèm gửi lời chúc mừng nào trên weibo, báo hại anh còn tưởng sẽ có quà bất ngờ......”

“A, cái đó thật sự không có. Nếu anh thật sự muốn, vậy thì em...... đem nửa đời sau của em tặng cả cho anh.”

Tẫn Vô NgônTác giả: Tàn ThạchTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản Văn, Truyện Xuyên Không“My heart can’t possibly break. When it wasn’t even whole to start with” ——《Because of You》 Đêm đầu đông dài đằng đẵng, ánh đèn của hàng vạn gia đình hợp lại cũng không thể làm ấm được cái lạnh của mùa đông buốt giá. Gần đây luôn ở ngoại thành Bắc Kinh(*) quay Đạo Mộ, Lí Dịch Phong cũng dần dần quen với sự chênh lệch nhiệt độ trong ngày. Ngoài cửa sổ hiện tại hẳn là gió lạnh thấu xương, chỉ có lưu lượng máu đang chảy trong cơ thể mới là nguồn nhiệt ấm áp đáng tin cậy nhất. Lúc này thời tiết ở Bắc Kinh khi thì lạnh khi thì nóng, trên đường phố xuất hiện không ít các loại trang phục kì lạ. Không biết tại sao, Lí Dịch Phong đột nhiên nhớ tới hai bên mắt cá chân trắng ngần bên dưới ống quần bó của ai đó. Chủ nhân của đôi bàn chân kia có đôi mắt lóng lánh như ánh sao trên trời. Mà hôm nay là sinh nhật của người ấy. Trời đẹp, đây là kiểu thời tiết hiếm thấy ở Bắc Kinh, mặc dù buổi chiều vẫn có một ít sương mù. Lí Dịch Phong hoàn thành công việc sớm, tiện đường mua hai chiếc bánh ngọt Black… Lòng bàn tay Lí Dịch Phong đột nhiên được một sức mạnh và sự ấm áp siết chặt lấy, người kia vừa nắm tay cậu. Chần chờ một chút, Lí Dịch Phong không giãy ra, cũng không nắm ngược lại, chỉ thản nhiên nói một câu “Bánh ngọt chảy rồi”.Trần Vĩ Đình nhìn đến hộp bánh trên bàn trà, đi qua mở ra thử một miếng, ranh mãnh thè lưỡi, “Đắng quá”.“Đương nhiên rồi, bên ngoài có lớp chocolate đen.”Trần Vĩ Đình chậm rãi thưởng thức vị đắng theo đầu lưỡi tan ra toàn khoang miệng, bước quay lại không kiềm chế được liền hôn Lí Dịch Phong, anh không dám làm gì quá nhiều, chỉ ôm cậu vài giây đã buông.“Thế này xem như đồng cam cộng khổ đúng không?”Lí Dịch Phong bị tính trẻ con của Trần Vĩ Đình chọc cười, nhìn thấy ánh mắt sáng ngời của người ấy, nhịn không đuợc mà gật đầu.“Được rồi, chúng ta sau này hoạn nạn có nhau.”“Phong ấn quốc ngữ được giải trừ rồi sao?”“Đều phải cảm ơn công lao của thầy đây nha.” Trần Vĩ Đình cảm giác không khí đã thoải mái hơn nhiều, không thèm chừng mực mà khoe trọn cả hàm răng trắng muốt, dừng lại một chút, nói: “Thực xin lỗi.”Nụ cười yếu ớt của Lí Dịch Phong ngừng lại trong nháy mắt, cậu không tiếp lời, không khí trong phòng khách dường như đông lại, ngay cả tiếng hít thở của hai người cũng có thể nghe thấy.Trần Vỹ Đình nhẹ xoay đầu Lí Dịch Phong về phía mình, nhìn thẳng vào đôi mắt linh động kia: “Đừng khóc”.“Thực xin lỗi, anh......”“Em biết, không sao, em hiểu.” Lí Dịch Phong che dấu thanh âm run rẩy, đánh gãy Trần Vĩ Đình.“Thực sự không cần xin lỗi.” Lí Dịch Phong sợ anh nghĩ nhiều, liền nói thêm.“Thật không?”“Thật.”“Vậy...... Quà sinh nhật đâu?”“Hả?” Lí Dịch Phong kinh ngạc.“Em hôm nay không thèm gửi lời chúc mừng nào trên weibo, báo hại anh còn tưởng sẽ có quà bất ngờ......”“A, cái đó thật sự không có. Nếu anh thật sự muốn, vậy thì em...... đem nửa đời sau của em tặng cả cho anh.”

Chương 4