-Ông vì người đàn bà đó mà bỏ rơi mẹ con tôi sao?_Người phụ nữ lên tiếng. -Tôi xin lỗi. Con tôi sẽ nuôi, vẫn cho nó gặp bà, hàng tháng tôi cũng sẽ cấp tiền cho bà._Tiếng người đàn ông nhẹ giọng. -Hoàng Chính Hải tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông, mãi mãi không bao giờ tha thứ cho ông...._Người phụ nư thét lên Bà ta biến mất trong làn khói trắng. -Bích Diệu... Bích diệu.... Ông ta hét lên, tỉnh lại, mở mắt ra nhìn lại xung quanh -Thì ra chỉ là mơ. Đã 17 năm rồi sao bà vẫn chưa tha cho tôi. ***** Sáng hôm sau ở một ngôi nhà nhỏ. -Chúc ba, mẹ một buổi sáng vui vẻ_nhỏ lên tiếng -hôm nay là ngày đầu tiên đến trường con đừng nên đi trễ. -Vâng ạ! Con đang rất chờ đợi đây_nhỏ vừa ăn vừa nói -Có cần ba đưa con đến trường không? -Ba à! Con lớn rồi mà, tự con có thể đi đến trường được. -Nếu như con lớn rồi thì sao có thể vừa ăn vừa nói như vậy chứ?_Mẹ nhỏ vừa nói vừa đưa ly sữa cho nhỏ._Con uống đi rồi đi học. Nhỏ vừa uống sữa vừa cầm chiếc cặp, uống xong nhỏ lập tức mang cặp vào. -thưa ba mẹ…
Chương 4
Con Đường Hạnh PhúcTác giả: Hoa tím dạiTruyện Ngôn Tình-Ông vì người đàn bà đó mà bỏ rơi mẹ con tôi sao?_Người phụ nữ lên tiếng. -Tôi xin lỗi. Con tôi sẽ nuôi, vẫn cho nó gặp bà, hàng tháng tôi cũng sẽ cấp tiền cho bà._Tiếng người đàn ông nhẹ giọng. -Hoàng Chính Hải tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông, mãi mãi không bao giờ tha thứ cho ông...._Người phụ nư thét lên Bà ta biến mất trong làn khói trắng. -Bích Diệu... Bích diệu.... Ông ta hét lên, tỉnh lại, mở mắt ra nhìn lại xung quanh -Thì ra chỉ là mơ. Đã 17 năm rồi sao bà vẫn chưa tha cho tôi. ***** Sáng hôm sau ở một ngôi nhà nhỏ. -Chúc ba, mẹ một buổi sáng vui vẻ_nhỏ lên tiếng -hôm nay là ngày đầu tiên đến trường con đừng nên đi trễ. -Vâng ạ! Con đang rất chờ đợi đây_nhỏ vừa ăn vừa nói -Có cần ba đưa con đến trường không? -Ba à! Con lớn rồi mà, tự con có thể đi đến trường được. -Nếu như con lớn rồi thì sao có thể vừa ăn vừa nói như vậy chứ?_Mẹ nhỏ vừa nói vừa đưa ly sữa cho nhỏ._Con uống đi rồi đi học. Nhỏ vừa uống sữa vừa cầm chiếc cặp, uống xong nhỏ lập tức mang cặp vào. -thưa ba mẹ… Nhỏ quay mặt lên-Lại là cái đồ HỒ THIÊN NGA đại đại....-Dừng lại.đủ rồi đó tôi có tên.-Gọi tên anh để bẩn miệng tôi à?-Còn hơn phải chạm mặt với cái đồ ngọc nát nhà cô!-Anh mới là cái đồ có mắt không tròng có tai không màng nhĩ.Lập Khiêm bước vào bàn-Im lặng đi!CẢ 2 nhìn nhau rồi nhìn sang chỗ LẬP Khiêm. tất cả mọi người ngồi xuống, nhỏ thì vẫn ngồi nhìn chằm chằm vào Lập Khiêm-Bộ anh là vua hay chúa mà nói gì thì tôi phải làm theo hả?-Im lặng hoặc rời đi.-Tiết kiệm lời nói là phong cách ngày nay hả? nói chuyện mà ngắn gọn như anh học văn thế nào nhỉ?Cả nhóm nhìn vào nhỏ với giọng ghì xuống-Ngọc Hân-Gì? nói cũng không cho câm như anh ta chắc?-Muốn gì?_Lập khiêm lạnh lùng lên tiếng-Sao băng_Nhỏ cũng không kém-tự-không được-vậy thì-không thích-thích gì?-Nói chuyện-không thích-thích gì?-im lặng-không được-lên trời đi-không đi được-có-chưa chắcTất cả mọi người trong bàn nhìn qua nhìn lại giữa Lập khiêm và Ngọc hân mà chẳng hiêu gì về cuộc nói chuyện rusttoocs độ cao này. Ngọc hân đập bàn-Được rồi đó-Cô... ăn đi thắng rồi đóvà giây phút này đây tất cả mọi người đều mọc trên đầu mình 3 dấu???-là sao?_tất cả mọi người trên bà n đề đồng thanh với vẻ mặt hết sức nai tơ-Thì là vậy đó!tuy hơi khó hiểu nhưng mọi người vẫn chờ cho nhỏ ăn xong rồi mới hỏi. cả bọn ăn xong ngồi tại bàn-Giờ thì 2 người giải thích cho tôi hiểu đi! ngọc hân và lập khiêm!--đầy đủ và rõ ràng nữa_ diệu hương và thái lâm hết sức tò mò về cuộc nói chuyện vừa rồi
Nhỏ quay mặt lên
-Lại là cái đồ HỒ THIÊN NGA đại đại....
-Dừng lại.đủ rồi đó tôi có tên.
-Gọi tên anh để bẩn miệng tôi à?
-Còn hơn phải chạm mặt với cái đồ ngọc nát nhà cô!
-Anh mới là cái đồ có mắt không tròng có tai không màng nhĩ.
Lập Khiêm bước vào bàn
-Im lặng đi!
CẢ 2 nhìn nhau rồi nhìn sang chỗ LẬP Khiêm. tất cả mọi người ngồi xuống, nhỏ thì vẫn ngồi nhìn chằm chằm vào Lập Khiêm
-Bộ anh là vua hay chúa mà nói gì thì tôi phải làm theo hả?
-Im lặng hoặc rời đi.
-Tiết kiệm lời nói là phong cách ngày nay hả? nói chuyện mà ngắn gọn như anh học văn thế nào nhỉ?
Cả nhóm nhìn vào nhỏ với giọng ghì xuống
-Ngọc Hân
-Gì? nói cũng không cho câm như anh ta chắc?
-Muốn gì?_Lập khiêm lạnh lùng lên tiếng
-Sao băng_Nhỏ cũng không kém
-tự
-không được
-vậy thì
-không thích
-thích gì?
-Nói chuyện
-không thích
-thích gì?
-im lặng
-không được
-lên trời đi
-không đi được
-có
-chưa chắc
Tất cả mọi người trong bàn nhìn qua nhìn lại giữa Lập khiêm và Ngọc hân mà chẳng hiêu gì về cuộc nói chuyện rusttoocs độ cao này. Ngọc hân đập bàn
-Được rồi đó
-Cô... ăn đi thắng rồi đó
và giây phút này đây tất cả mọi người đều mọc trên đầu mình 3 dấu???
-là sao?_tất cả mọi người trên bà n đề đồng thanh với vẻ mặt hết sức nai tơ
-Thì là vậy đó!
tuy hơi khó hiểu nhưng mọi người vẫn chờ cho nhỏ ăn xong rồi mới hỏi. cả bọn ăn xong ngồi tại bàn
-Giờ thì 2 người giải thích cho tôi hiểu đi! ngọc hân và lập khiêm!
--đầy đủ và rõ ràng nữa_ diệu hương và thái lâm hết sức tò mò về cuộc nói chuyện vừa rồi
Con Đường Hạnh PhúcTác giả: Hoa tím dạiTruyện Ngôn Tình-Ông vì người đàn bà đó mà bỏ rơi mẹ con tôi sao?_Người phụ nữ lên tiếng. -Tôi xin lỗi. Con tôi sẽ nuôi, vẫn cho nó gặp bà, hàng tháng tôi cũng sẽ cấp tiền cho bà._Tiếng người đàn ông nhẹ giọng. -Hoàng Chính Hải tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông, mãi mãi không bao giờ tha thứ cho ông...._Người phụ nư thét lên Bà ta biến mất trong làn khói trắng. -Bích Diệu... Bích diệu.... Ông ta hét lên, tỉnh lại, mở mắt ra nhìn lại xung quanh -Thì ra chỉ là mơ. Đã 17 năm rồi sao bà vẫn chưa tha cho tôi. ***** Sáng hôm sau ở một ngôi nhà nhỏ. -Chúc ba, mẹ một buổi sáng vui vẻ_nhỏ lên tiếng -hôm nay là ngày đầu tiên đến trường con đừng nên đi trễ. -Vâng ạ! Con đang rất chờ đợi đây_nhỏ vừa ăn vừa nói -Có cần ba đưa con đến trường không? -Ba à! Con lớn rồi mà, tự con có thể đi đến trường được. -Nếu như con lớn rồi thì sao có thể vừa ăn vừa nói như vậy chứ?_Mẹ nhỏ vừa nói vừa đưa ly sữa cho nhỏ._Con uống đi rồi đi học. Nhỏ vừa uống sữa vừa cầm chiếc cặp, uống xong nhỏ lập tức mang cặp vào. -thưa ba mẹ… Nhỏ quay mặt lên-Lại là cái đồ HỒ THIÊN NGA đại đại....-Dừng lại.đủ rồi đó tôi có tên.-Gọi tên anh để bẩn miệng tôi à?-Còn hơn phải chạm mặt với cái đồ ngọc nát nhà cô!-Anh mới là cái đồ có mắt không tròng có tai không màng nhĩ.Lập Khiêm bước vào bàn-Im lặng đi!CẢ 2 nhìn nhau rồi nhìn sang chỗ LẬP Khiêm. tất cả mọi người ngồi xuống, nhỏ thì vẫn ngồi nhìn chằm chằm vào Lập Khiêm-Bộ anh là vua hay chúa mà nói gì thì tôi phải làm theo hả?-Im lặng hoặc rời đi.-Tiết kiệm lời nói là phong cách ngày nay hả? nói chuyện mà ngắn gọn như anh học văn thế nào nhỉ?Cả nhóm nhìn vào nhỏ với giọng ghì xuống-Ngọc Hân-Gì? nói cũng không cho câm như anh ta chắc?-Muốn gì?_Lập khiêm lạnh lùng lên tiếng-Sao băng_Nhỏ cũng không kém-tự-không được-vậy thì-không thích-thích gì?-Nói chuyện-không thích-thích gì?-im lặng-không được-lên trời đi-không đi được-có-chưa chắcTất cả mọi người trong bàn nhìn qua nhìn lại giữa Lập khiêm và Ngọc hân mà chẳng hiêu gì về cuộc nói chuyện rusttoocs độ cao này. Ngọc hân đập bàn-Được rồi đó-Cô... ăn đi thắng rồi đóvà giây phút này đây tất cả mọi người đều mọc trên đầu mình 3 dấu???-là sao?_tất cả mọi người trên bà n đề đồng thanh với vẻ mặt hết sức nai tơ-Thì là vậy đó!tuy hơi khó hiểu nhưng mọi người vẫn chờ cho nhỏ ăn xong rồi mới hỏi. cả bọn ăn xong ngồi tại bàn-Giờ thì 2 người giải thích cho tôi hiểu đi! ngọc hân và lập khiêm!--đầy đủ và rõ ràng nữa_ diệu hương và thái lâm hết sức tò mò về cuộc nói chuyện vừa rồi