Ta xấu, thật sự xấu, vô cùng xấu… Mỗi lần nhìn thấy ta mọi người dều kinh sợ, tinh thần hoảng hốt cho rằng gặp ta là chuyện tuyệt đối không may mắn. Người không quen biết thì động chân động tay với ta, người biết sơ sơ thì chào hỏi cho qua cho nó có lệ. Nhưng xấu cũng là cái tội sao? Dù như vậy cũng đâu phải lỗi tại ta, mọi người nghĩ có đúng không. Ta cũng chưa từng nghĩ là sẽ đi hại người, ta cũng chỉ mong có được một cuộc sống bình thường mà thôi. Đi ra ngoài mua chút đồ, chỉ không cẩn thận bị người ta thấy lại hại hắn phải nhảy lầu tự sát, nói là chỉ có làm như vậy mới có thể rửa mắt. Chính vì vậy mà không ít người dựng lá cờ trừ dân hạ nước mà đuổi giết ta. Thế là mỗi ngày ta đều bị người người đòi giết, quả thực là chịu quá đủ rồi. Ta quyết định, chấm dứt cuộc đời mình… Nhìn phía trước là dòng xe đông đúc trên đường, ta hạ quyết tâm đi đến tòa nhà đối diện để tự sát. Nhưng khi ta vừa mới bước được một bước thì bỗng có ánh sáng lóe lên chớp nhoáng… “Không ổn rồi, có người bị xe…
Chương 40
Xấu Nữ Tung Hoành Thiên HạTác giả: Dật DanhTruyện Hài Hước, Truyện Xuyên KhôngTa xấu, thật sự xấu, vô cùng xấu… Mỗi lần nhìn thấy ta mọi người dều kinh sợ, tinh thần hoảng hốt cho rằng gặp ta là chuyện tuyệt đối không may mắn. Người không quen biết thì động chân động tay với ta, người biết sơ sơ thì chào hỏi cho qua cho nó có lệ. Nhưng xấu cũng là cái tội sao? Dù như vậy cũng đâu phải lỗi tại ta, mọi người nghĩ có đúng không. Ta cũng chưa từng nghĩ là sẽ đi hại người, ta cũng chỉ mong có được một cuộc sống bình thường mà thôi. Đi ra ngoài mua chút đồ, chỉ không cẩn thận bị người ta thấy lại hại hắn phải nhảy lầu tự sát, nói là chỉ có làm như vậy mới có thể rửa mắt. Chính vì vậy mà không ít người dựng lá cờ trừ dân hạ nước mà đuổi giết ta. Thế là mỗi ngày ta đều bị người người đòi giết, quả thực là chịu quá đủ rồi. Ta quyết định, chấm dứt cuộc đời mình… Nhìn phía trước là dòng xe đông đúc trên đường, ta hạ quyết tâm đi đến tòa nhà đối diện để tự sát. Nhưng khi ta vừa mới bước được một bước thì bỗng có ánh sáng lóe lên chớp nhoáng… “Không ổn rồi, có người bị xe… Ta, Long Phụng Hoàng, là một người sinh ra trong hoàng thất, mỗi ngày đều tiếp xúc với những người khác nhau, đặc biệt nhiều nhất là nữ nhân, muôn vàn nữ nhân không ngừng đi xuyên qua cuộc sống của ta cho nên ta bắt đầu cảm thấy phiền toái. Cho tới ngày đó, nghe nói có hoa khôi mới tới nên ta nghĩ dù sao cũng là lần cuối cùng tới thanh lâu, nhất định phải gặp được nàng mới về.Nàng…mặc một bộ y phục màu trắng thuần khiết, ánh mắt không có chút tư lợi, so với ánh mắt của những nữ nhân trước kia thì lại khiến ta rung động, tại sao? Chưa từng gặp người nào lại đặc biệt như vậy, khiến ta muốn được tới gần nàng, muốn thấy khuôn mặt nàng.Đối với việc ta cười nhạo, nàng không hề buồn bã mà còn dám trợn mắt nhìn ta, to gan nói “Bổn cô nương không rảnh đi học mấy thứ vô ích đó, tôi có thể hát rất hay”.Rốt cuộc nàng có biết ta là ai không nhỉ, dám dùng khẩu khí đó để nói chuyện, nhưng mà cũng khiến ta càng hứng thú hơn gấp nhiều lần “Được, ta sẽ chăm chú lắng nghe”.Nàng cực kì tự tin, hát lên ca khúc mà ta chưa từng nghe bao giờ.Đó là ca khúc gì?Ca từ lại mượt mà đến như vậy.Sao nàng có thể hát lên ca khúc hay như thế…Nghe nàng hát xong, ta vẫn chưa tỉnh lại, cứ như là đã ngủ say trong tiếng ca này mất rồi, trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất “Ta muốn đưa nàng rời khỏi nơi này”Nhưng nguyện vọng này mãi mãi không thể thành hiện thực.Khi ta nghe nói nàng lên đài hiến nghệ, trong lòng ta lại dấy lên mong ước được nghe tiếng hát của nàng, được ngắm nhìn vẻ đẹp của nàng, cho nên mới sai Truy Nguyệt tới đưa nàng ra khỏi đó.Khi đợi nàng trong khu rằng, ta không hề biết ta với nàng chỉ có duyên gặp nhau thoáng qua như vậy.Truy Nguyệt nói, nàng là một người xấu vô cùng, quả thực ta không thể tin nổi, nhưng ta chỉ biết một điều, cho dù nàng là ai ta cũng nhất định phải có được nàng, bởi vì lòng ta đã rung động vì nàng, chỉ một mình nàng mà thôi.Không ngờ ông trời lại an bài như thế, sắp xếp cho ta gặp nàng tại chuồng heo trong hoàng cung, bộ dạng vô cùng hài hước, ta nghĩ cả đời chắc mình cũng không quên được hình ảnh ấy mất, ha ha….Nhưng mà nghi ngờ cũng kéo đến, vì sao nàng lại ở đây? Vì sao nàng lại mặc y phục thái giám? Mới nghe nói hoàng thượng hạ lệnh phải bắt bằng được một tên mặc y phục thái giám về, đó phải chăng là nàng? Làm sao có thể…..vẻ xinh đẹp của nàng chỉ có ta mới được biết, cho nên nàng nhất định phải là của ta.Nếu ông trời đã đưa nàng tới cạnh bên ta một lần nữa thì ta nhất quyết sẽ không cho nàng đi.
Ta, Long Phụng Hoàng, là một người sinh ra trong hoàng thất, mỗi ngày
đều tiếp xúc với những người khác nhau, đặc biệt nhiều nhất là nữ nhân,
muôn vàn nữ nhân không ngừng đi xuyên qua cuộc sống của ta cho nên ta
bắt đầu cảm thấy phiền toái. Cho tới ngày đó, nghe nói có hoa khôi mới
tới nên ta nghĩ dù sao cũng là lần cuối cùng tới thanh lâu, nhất định
phải gặp được nàng mới về.
Nàng…mặc một bộ y phục màu trắng thuần khiết, ánh mắt không có chút tư
lợi, so với ánh mắt của những nữ nhân trước kia thì lại khiến ta rung
động, tại sao? Chưa từng gặp người nào lại đặc biệt như vậy, khiến ta
muốn được tới gần nàng, muốn thấy khuôn mặt nàng.
Đối với việc ta cười nhạo, nàng không hề buồn bã mà còn dám trợn mắt
nhìn ta, to gan nói “Bổn cô nương không rảnh đi học mấy thứ vô ích đó,
tôi có thể hát rất hay”.
Rốt cuộc nàng có biết ta là ai không nhỉ, dám dùng khẩu khí đó để nói
chuyện, nhưng mà cũng khiến ta càng hứng thú hơn gấp nhiều lần “Được, ta sẽ chăm chú lắng nghe”.
Nàng cực kì tự tin, hát lên ca khúc mà ta chưa từng nghe bao giờ.
Đó là ca khúc gì?
Ca từ lại mượt mà đến như vậy.
Sao nàng có thể hát lên ca khúc hay như thế…
Nghe nàng hát xong, ta vẫn chưa tỉnh lại, cứ như là đã ngủ say trong
tiếng ca này mất rồi, trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất “Ta muốn đưa
nàng rời khỏi nơi này”
Nhưng nguyện vọng này mãi mãi không thể thành hiện thực.
Khi ta nghe nói nàng lên đài hiến nghệ, trong lòng ta lại dấy lên mong
ước được nghe tiếng hát của nàng, được ngắm nhìn vẻ đẹp của nàng, cho
nên mới sai Truy Nguyệt tới đưa nàng ra khỏi đó.
Khi đợi nàng trong khu rằng, ta không hề biết ta với nàng chỉ có duyên gặp nhau thoáng qua như vậy.
Truy Nguyệt nói, nàng là một người xấu vô cùng, quả thực ta không thể
tin nổi, nhưng ta chỉ biết một điều, cho dù nàng là ai ta cũng nhất định phải có được nàng, bởi vì lòng ta đã rung động vì nàng, chỉ một mình
nàng mà thôi.
Không ngờ ông trời lại an bài như thế, sắp xếp cho ta gặp nàng tại
chuồng heo trong hoàng cung, bộ dạng vô cùng hài hước, ta nghĩ cả đời
chắc mình cũng không quên được hình ảnh ấy mất, ha ha….
Nhưng mà nghi ngờ cũng kéo đến, vì sao nàng lại ở đây? Vì sao nàng lại
mặc y phục thái giám? Mới nghe nói hoàng thượng hạ lệnh phải bắt bằng
được một tên mặc y phục thái giám về, đó phải chăng là nàng? Làm sao có
thể…..vẻ xinh đẹp của nàng chỉ có ta mới được biết, cho nên nàng nhất
định phải là của ta.
Nếu ông trời đã đưa nàng tới cạnh bên ta một lần nữa thì ta nhất quyết sẽ không cho nàng đi.
Xấu Nữ Tung Hoành Thiên HạTác giả: Dật DanhTruyện Hài Hước, Truyện Xuyên KhôngTa xấu, thật sự xấu, vô cùng xấu… Mỗi lần nhìn thấy ta mọi người dều kinh sợ, tinh thần hoảng hốt cho rằng gặp ta là chuyện tuyệt đối không may mắn. Người không quen biết thì động chân động tay với ta, người biết sơ sơ thì chào hỏi cho qua cho nó có lệ. Nhưng xấu cũng là cái tội sao? Dù như vậy cũng đâu phải lỗi tại ta, mọi người nghĩ có đúng không. Ta cũng chưa từng nghĩ là sẽ đi hại người, ta cũng chỉ mong có được một cuộc sống bình thường mà thôi. Đi ra ngoài mua chút đồ, chỉ không cẩn thận bị người ta thấy lại hại hắn phải nhảy lầu tự sát, nói là chỉ có làm như vậy mới có thể rửa mắt. Chính vì vậy mà không ít người dựng lá cờ trừ dân hạ nước mà đuổi giết ta. Thế là mỗi ngày ta đều bị người người đòi giết, quả thực là chịu quá đủ rồi. Ta quyết định, chấm dứt cuộc đời mình… Nhìn phía trước là dòng xe đông đúc trên đường, ta hạ quyết tâm đi đến tòa nhà đối diện để tự sát. Nhưng khi ta vừa mới bước được một bước thì bỗng có ánh sáng lóe lên chớp nhoáng… “Không ổn rồi, có người bị xe… Ta, Long Phụng Hoàng, là một người sinh ra trong hoàng thất, mỗi ngày đều tiếp xúc với những người khác nhau, đặc biệt nhiều nhất là nữ nhân, muôn vàn nữ nhân không ngừng đi xuyên qua cuộc sống của ta cho nên ta bắt đầu cảm thấy phiền toái. Cho tới ngày đó, nghe nói có hoa khôi mới tới nên ta nghĩ dù sao cũng là lần cuối cùng tới thanh lâu, nhất định phải gặp được nàng mới về.Nàng…mặc một bộ y phục màu trắng thuần khiết, ánh mắt không có chút tư lợi, so với ánh mắt của những nữ nhân trước kia thì lại khiến ta rung động, tại sao? Chưa từng gặp người nào lại đặc biệt như vậy, khiến ta muốn được tới gần nàng, muốn thấy khuôn mặt nàng.Đối với việc ta cười nhạo, nàng không hề buồn bã mà còn dám trợn mắt nhìn ta, to gan nói “Bổn cô nương không rảnh đi học mấy thứ vô ích đó, tôi có thể hát rất hay”.Rốt cuộc nàng có biết ta là ai không nhỉ, dám dùng khẩu khí đó để nói chuyện, nhưng mà cũng khiến ta càng hứng thú hơn gấp nhiều lần “Được, ta sẽ chăm chú lắng nghe”.Nàng cực kì tự tin, hát lên ca khúc mà ta chưa từng nghe bao giờ.Đó là ca khúc gì?Ca từ lại mượt mà đến như vậy.Sao nàng có thể hát lên ca khúc hay như thế…Nghe nàng hát xong, ta vẫn chưa tỉnh lại, cứ như là đã ngủ say trong tiếng ca này mất rồi, trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất “Ta muốn đưa nàng rời khỏi nơi này”Nhưng nguyện vọng này mãi mãi không thể thành hiện thực.Khi ta nghe nói nàng lên đài hiến nghệ, trong lòng ta lại dấy lên mong ước được nghe tiếng hát của nàng, được ngắm nhìn vẻ đẹp của nàng, cho nên mới sai Truy Nguyệt tới đưa nàng ra khỏi đó.Khi đợi nàng trong khu rằng, ta không hề biết ta với nàng chỉ có duyên gặp nhau thoáng qua như vậy.Truy Nguyệt nói, nàng là một người xấu vô cùng, quả thực ta không thể tin nổi, nhưng ta chỉ biết một điều, cho dù nàng là ai ta cũng nhất định phải có được nàng, bởi vì lòng ta đã rung động vì nàng, chỉ một mình nàng mà thôi.Không ngờ ông trời lại an bài như thế, sắp xếp cho ta gặp nàng tại chuồng heo trong hoàng cung, bộ dạng vô cùng hài hước, ta nghĩ cả đời chắc mình cũng không quên được hình ảnh ấy mất, ha ha….Nhưng mà nghi ngờ cũng kéo đến, vì sao nàng lại ở đây? Vì sao nàng lại mặc y phục thái giám? Mới nghe nói hoàng thượng hạ lệnh phải bắt bằng được một tên mặc y phục thái giám về, đó phải chăng là nàng? Làm sao có thể…..vẻ xinh đẹp của nàng chỉ có ta mới được biết, cho nên nàng nhất định phải là của ta.Nếu ông trời đã đưa nàng tới cạnh bên ta một lần nữa thì ta nhất quyết sẽ không cho nàng đi.