Tác giả:

Ta xấu, thật sự xấu, vô cùng xấu… Mỗi lần nhìn thấy ta mọi người dều kinh sợ, tinh thần hoảng hốt cho rằng gặp ta là chuyện tuyệt đối không may mắn. Người không quen biết thì động chân động tay với ta, người biết sơ sơ thì chào hỏi cho qua cho nó có lệ. Nhưng xấu cũng là cái tội sao? Dù như vậy cũng đâu phải lỗi tại ta, mọi người nghĩ có đúng không. Ta cũng chưa từng nghĩ là sẽ đi hại người, ta cũng chỉ mong có được một cuộc sống bình thường mà thôi. Đi ra ngoài mua chút đồ, chỉ không cẩn thận bị người ta thấy lại hại hắn phải nhảy lầu tự sát, nói là chỉ có làm như vậy mới có thể rửa mắt. Chính vì vậy mà không ít người dựng lá cờ trừ dân hạ nước mà đuổi giết ta. Thế là mỗi ngày ta đều bị người người đòi giết, quả thực là chịu quá đủ rồi. Ta quyết định, chấm dứt cuộc đời mình… Nhìn phía trước là dòng xe đông đúc trên đường, ta hạ quyết tâm đi đến tòa nhà đối diện để tự sát. Nhưng khi ta vừa mới bước được một bước thì bỗng có ánh sáng lóe lên chớp nhoáng… “Không ổn rồi, có người bị xe…

Chương 41

Xấu Nữ Tung Hoành Thiên HạTác giả: Dật DanhTruyện Hài Hước, Truyện Xuyên KhôngTa xấu, thật sự xấu, vô cùng xấu… Mỗi lần nhìn thấy ta mọi người dều kinh sợ, tinh thần hoảng hốt cho rằng gặp ta là chuyện tuyệt đối không may mắn. Người không quen biết thì động chân động tay với ta, người biết sơ sơ thì chào hỏi cho qua cho nó có lệ. Nhưng xấu cũng là cái tội sao? Dù như vậy cũng đâu phải lỗi tại ta, mọi người nghĩ có đúng không. Ta cũng chưa từng nghĩ là sẽ đi hại người, ta cũng chỉ mong có được một cuộc sống bình thường mà thôi. Đi ra ngoài mua chút đồ, chỉ không cẩn thận bị người ta thấy lại hại hắn phải nhảy lầu tự sát, nói là chỉ có làm như vậy mới có thể rửa mắt. Chính vì vậy mà không ít người dựng lá cờ trừ dân hạ nước mà đuổi giết ta. Thế là mỗi ngày ta đều bị người người đòi giết, quả thực là chịu quá đủ rồi. Ta quyết định, chấm dứt cuộc đời mình… Nhìn phía trước là dòng xe đông đúc trên đường, ta hạ quyết tâm đi đến tòa nhà đối diện để tự sát. Nhưng khi ta vừa mới bước được một bước thì bỗng có ánh sáng lóe lên chớp nhoáng… “Không ổn rồi, có người bị xe… Bởi vì tên Long công tử kia mà khiến ta vô cùng kinh ngạc, tới mức ngất đi, lúc này ta đang nằm mơ…“Hu..hu..” Một tiểu cô nương đang khóc ở trên mây.“Ha ha..sao lại khóc vậy, tiểu cô nương lại làm sai chuyện gì sao, tới đây nào, nói cho Bạch gia gia coi”, Một ông già tóc trắng mỉm cười vuốt ve đầu tiểu cô nương.“Bạch gia gia…” Tiểu cô nương cố nén khóc lại “Cháu không cẩn thận làm mất chín Long châu của ngọc hoàng đại đế rồi…”“Mất? Nếu mất ở trên này thì có thể giải quyết được, Bạch gia gia sẽ giúp cháu tìm.”“Không phải…là…là…ở phía dưới.”“Cháu…không phải là đem Long châu xuống nhân gian đó chứ?”Tiểu cô nương lộ ra ánh mắt vô tội nhưng vẫn thành thật gật đầu, “Bạch gia gia, cháu cũng chỉ muốn đem ba viên Long châu ra để chơi thôi, đang chơi thì chúng tự dưng lăn xuống, cháu không phải là cố ý, ông có thể giúp cháu tìm trở về không ạ?”“Việc này…” Ông lão ra vẻ khó xử.“Hu…” tiểu cô nương lại khóc “Bạch gia gia, nếu không tìm được Long châu về thì Ngọc đế sẽ phạt cháu mất, còn nói nếu không tìm được thì sẽ biến cháu trở thành xấu xí” Nói xong trên mặt cô gái bắt đầu xuất hiện cái nhọt đáng sợ to bằng hạt đậu, càng lúc càng nhiều, tiểu cô nương vốn đáng yêu giờ trông giống hệt bề ngoài của mặt trăng, vô cùng xấu xí.Nhìn thấy thay đổi trên mặt tiểu cô nương, ông lão chỉ biết lắc đầu “Bất đắc dĩ, bất đắc dĩ”“Bạch gia gia…” Tiểu cô nương ra sức kéo ống tay áo của ông lão.“Tuy Bạch gia gia không thể giúp cháu tìm được Long châu về, nhưng mà….”“..Hay là hạ phàm nhé!”Tiểu cô nương buồn bực nói “Nghe người ta nói thế gian có thất tình lục dục, khiến con người đau khổ, một nơi đáng sợ như vậy cháu không muốn tới đâu, lại còn biến thành bộ dạng xấu xí này nữa, chưa tìm được Long châu thì đã bị người khác đánh đập tới chết rồi, sao tìm được ạ!”“Đừng sợ, đừng sợ, ta sẽ an bài cho cháu một người có duyên, đến lúc đó người ấy sẽ giúp đỡ cháu tìm được Long châu.”“Thật ạ?”“Ừ!” Ông lão trả lời chắc nịch.“Nhưng thế gian nhiều người như vậy, làm sao cháu biết được người nào mới là có duyên với cháu chứ?”“Ha ha…” Khuôn mặt ông lão lộ vẻ bí hiểm, “Nếu có duyên thì tự khắc nó sẽ đến, tự người ấy sẽ xuất hiện ngay thôi.”“Vậy nếu người đó bị bộ dạng xấu xí của cháu doạ chạy mất thì làm thế nào?”“Người đó sẽ không bị doạ chạy mất đâu, điểm ấy cháu yên tâm.”Ồ ~~ cái người có duyên đó lại không sợ bề ngoài của ta, tốt! Có điểm ấy thôi ta đây cũng có thể yên tâm xuống đó được rồi. “Cháu đi đây, Bạch gia gia.” Tiểu cô nương vui vẻ chạy tới cánh cổng ở phía trước.“Nhầm rồi, không phải bên đó!” Ông lão kêu to, đáng tiếc tiểu cô nương đã nhảy xuống… “Haizzz, cái tiểu hồ đồ này, thôi thôi, là phúc hay hoạ thì để xem sau này như thế nào!” ông lão lắc đầu, đi trở về chỗ của mình, miếu nguyệt lão…

Bởi vì tên Long công tử kia mà khiến ta vô cùng kinh ngạc, tới mức ngất đi, lúc này ta đang nằm mơ…

“Hu..hu..” Một tiểu cô nương đang khóc ở trên mây.

“Ha ha..sao lại khóc vậy, tiểu cô nương lại làm sai chuyện gì sao, tới
đây nào, nói cho Bạch gia gia coi”, Một ông già tóc trắng mỉm cười vuốt
ve đầu tiểu cô nương.

“Bạch gia gia…” Tiểu cô nương cố nén khóc lại “Cháu không cẩn thận làm mất chín Long châu của ngọc hoàng đại đế rồi…”

“Mất? Nếu mất ở trên này thì có thể giải quyết được, Bạch gia gia sẽ giúp cháu tìm.”

“Không phải…là…là…ở phía dưới.”

“Cháu…không phải là đem Long châu xuống nhân gian đó chứ?”

Tiểu cô nương lộ ra ánh mắt vô tội nhưng vẫn thành thật gật đầu, “Bạch
gia gia, cháu cũng chỉ muốn đem ba viên Long châu ra để chơi thôi, đang
chơi thì chúng tự dưng lăn xuống, cháu không phải là cố ý, ông có thể
giúp cháu tìm trở về không ạ?”

“Việc này…” Ông lão ra vẻ khó xử.

“Hu…” tiểu cô nương lại khóc “Bạch gia gia, nếu không tìm được Long
châu về thì Ngọc đế sẽ phạt cháu mất, còn nói nếu không tìm được thì sẽ
biến cháu trở thành xấu xí” Nói xong trên mặt cô gái bắt đầu xuất hiện
cái nhọt đáng sợ to bằng hạt đậu, càng lúc càng nhiều, tiểu cô nương vốn đáng yêu giờ trông giống hệt bề ngoài của mặt trăng, vô cùng xấu xí.

Nhìn thấy thay đổi trên mặt tiểu cô nương, ông lão chỉ biết lắc đầu “Bất đắc dĩ, bất đắc dĩ”

“Bạch gia gia…” Tiểu cô nương ra sức kéo ống tay áo của ông lão.

“Tuy Bạch gia gia không thể giúp cháu tìm được Long châu về, nhưng mà….”

“..Hay là hạ phàm nhé!”

Tiểu cô nương buồn bực nói “Nghe người ta nói thế gian có thất tình lục dục, khiến con người đau khổ, một nơi đáng sợ như vậy cháu không muốn
tới đâu, lại còn biến thành bộ dạng xấu xí này nữa, chưa tìm được Long
châu thì đã bị người khác đánh đập tới chết rồi, sao tìm được ạ!”

“Đừng sợ, đừng sợ, ta sẽ an bài cho cháu một người có duyên, đến lúc đó người ấy sẽ giúp đỡ cháu tìm được Long châu.”

“Thật ạ?”

“Ừ!” Ông lão trả lời chắc nịch.

“Nhưng thế gian nhiều người như vậy, làm sao cháu biết được người nào mới là có duyên với cháu chứ?”

“Ha ha…” Khuôn mặt ông lão lộ vẻ bí hiểm, “Nếu có duyên thì tự khắc nó sẽ đến, tự người ấy sẽ xuất hiện ngay thôi.”

“Vậy nếu người đó bị bộ dạng xấu xí của cháu doạ chạy mất thì làm thế nào?”

“Người đó sẽ không bị doạ chạy mất đâu, điểm ấy cháu yên tâm.”

Ồ ~~ cái người có duyên đó lại không sợ bề ngoài của ta, tốt! Có điểm
ấy thôi ta đây cũng có thể yên tâm xuống đó được rồi. “Cháu đi đây, Bạch gia gia.” Tiểu cô nương vui vẻ chạy tới cánh cổng ở phía trước.

“Nhầm rồi, không phải bên đó!” Ông lão kêu to, đáng tiếc tiểu cô nương
đã nhảy xuống… “Haizzz, cái tiểu hồ đồ này, thôi thôi, là phúc hay hoạ
thì để xem sau này như thế nào!” ông lão lắc đầu, đi trở về chỗ của
mình, miếu nguyệt lão…

Xấu Nữ Tung Hoành Thiên HạTác giả: Dật DanhTruyện Hài Hước, Truyện Xuyên KhôngTa xấu, thật sự xấu, vô cùng xấu… Mỗi lần nhìn thấy ta mọi người dều kinh sợ, tinh thần hoảng hốt cho rằng gặp ta là chuyện tuyệt đối không may mắn. Người không quen biết thì động chân động tay với ta, người biết sơ sơ thì chào hỏi cho qua cho nó có lệ. Nhưng xấu cũng là cái tội sao? Dù như vậy cũng đâu phải lỗi tại ta, mọi người nghĩ có đúng không. Ta cũng chưa từng nghĩ là sẽ đi hại người, ta cũng chỉ mong có được một cuộc sống bình thường mà thôi. Đi ra ngoài mua chút đồ, chỉ không cẩn thận bị người ta thấy lại hại hắn phải nhảy lầu tự sát, nói là chỉ có làm như vậy mới có thể rửa mắt. Chính vì vậy mà không ít người dựng lá cờ trừ dân hạ nước mà đuổi giết ta. Thế là mỗi ngày ta đều bị người người đòi giết, quả thực là chịu quá đủ rồi. Ta quyết định, chấm dứt cuộc đời mình… Nhìn phía trước là dòng xe đông đúc trên đường, ta hạ quyết tâm đi đến tòa nhà đối diện để tự sát. Nhưng khi ta vừa mới bước được một bước thì bỗng có ánh sáng lóe lên chớp nhoáng… “Không ổn rồi, có người bị xe… Bởi vì tên Long công tử kia mà khiến ta vô cùng kinh ngạc, tới mức ngất đi, lúc này ta đang nằm mơ…“Hu..hu..” Một tiểu cô nương đang khóc ở trên mây.“Ha ha..sao lại khóc vậy, tiểu cô nương lại làm sai chuyện gì sao, tới đây nào, nói cho Bạch gia gia coi”, Một ông già tóc trắng mỉm cười vuốt ve đầu tiểu cô nương.“Bạch gia gia…” Tiểu cô nương cố nén khóc lại “Cháu không cẩn thận làm mất chín Long châu của ngọc hoàng đại đế rồi…”“Mất? Nếu mất ở trên này thì có thể giải quyết được, Bạch gia gia sẽ giúp cháu tìm.”“Không phải…là…là…ở phía dưới.”“Cháu…không phải là đem Long châu xuống nhân gian đó chứ?”Tiểu cô nương lộ ra ánh mắt vô tội nhưng vẫn thành thật gật đầu, “Bạch gia gia, cháu cũng chỉ muốn đem ba viên Long châu ra để chơi thôi, đang chơi thì chúng tự dưng lăn xuống, cháu không phải là cố ý, ông có thể giúp cháu tìm trở về không ạ?”“Việc này…” Ông lão ra vẻ khó xử.“Hu…” tiểu cô nương lại khóc “Bạch gia gia, nếu không tìm được Long châu về thì Ngọc đế sẽ phạt cháu mất, còn nói nếu không tìm được thì sẽ biến cháu trở thành xấu xí” Nói xong trên mặt cô gái bắt đầu xuất hiện cái nhọt đáng sợ to bằng hạt đậu, càng lúc càng nhiều, tiểu cô nương vốn đáng yêu giờ trông giống hệt bề ngoài của mặt trăng, vô cùng xấu xí.Nhìn thấy thay đổi trên mặt tiểu cô nương, ông lão chỉ biết lắc đầu “Bất đắc dĩ, bất đắc dĩ”“Bạch gia gia…” Tiểu cô nương ra sức kéo ống tay áo của ông lão.“Tuy Bạch gia gia không thể giúp cháu tìm được Long châu về, nhưng mà….”“..Hay là hạ phàm nhé!”Tiểu cô nương buồn bực nói “Nghe người ta nói thế gian có thất tình lục dục, khiến con người đau khổ, một nơi đáng sợ như vậy cháu không muốn tới đâu, lại còn biến thành bộ dạng xấu xí này nữa, chưa tìm được Long châu thì đã bị người khác đánh đập tới chết rồi, sao tìm được ạ!”“Đừng sợ, đừng sợ, ta sẽ an bài cho cháu một người có duyên, đến lúc đó người ấy sẽ giúp đỡ cháu tìm được Long châu.”“Thật ạ?”“Ừ!” Ông lão trả lời chắc nịch.“Nhưng thế gian nhiều người như vậy, làm sao cháu biết được người nào mới là có duyên với cháu chứ?”“Ha ha…” Khuôn mặt ông lão lộ vẻ bí hiểm, “Nếu có duyên thì tự khắc nó sẽ đến, tự người ấy sẽ xuất hiện ngay thôi.”“Vậy nếu người đó bị bộ dạng xấu xí của cháu doạ chạy mất thì làm thế nào?”“Người đó sẽ không bị doạ chạy mất đâu, điểm ấy cháu yên tâm.”Ồ ~~ cái người có duyên đó lại không sợ bề ngoài của ta, tốt! Có điểm ấy thôi ta đây cũng có thể yên tâm xuống đó được rồi. “Cháu đi đây, Bạch gia gia.” Tiểu cô nương vui vẻ chạy tới cánh cổng ở phía trước.“Nhầm rồi, không phải bên đó!” Ông lão kêu to, đáng tiếc tiểu cô nương đã nhảy xuống… “Haizzz, cái tiểu hồ đồ này, thôi thôi, là phúc hay hoạ thì để xem sau này như thế nào!” ông lão lắc đầu, đi trở về chỗ của mình, miếu nguyệt lão…

Chương 41