Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 424: Tiếng hót đầu của Lưu Nhược Hi (3)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Buổi tối cùng ngày, tại một tòa tháp cao bảy tầng ở phía tây đại lao Cẩm y vệthành Tú Thủy.Huynh muội Sở Hi Thanh và Sở Vân Vân, còn cả Lưu Nhược Hi và Lý ThầnSơn, bốn người đứng ở trên mái hiên của tầng năm, lặng lẽ nhìn về phía đại laoở phía xa xa.Sở Vân Vân thì đang sử dụng một loại pháp thuật tên “Ám Quang Thuật”.Hai tay của nàng như hai cái hố đen, nuốt chửng tất cả tia sáng bắn đến ở quanhđó, bởi vậy mà che đậy bóng người của bốn người bọn họ.Thuật sự ngưng tụ Linh chủng pháp thuật, chỉ là cô đọng những pháp thuật nàythành pháp thuật bản mệnh của mình. Có thể cường hóa uy lực của những phápthuật này lên, còn có thể miễn bắt linh quyết và đọc chú ngữ khi thi triển phápthuật.Nhưng điều này không có nghĩa là thuật sư không thể dùng những pháp thuậtkhác.Sở Hi Thanh thì lại ngưng thần quan sát phía trước.Đại lao Cẩm y vệ thành Tú Thủy, được cải tạo từ hai tòa quân bảo ở ven sông,chia ra làm hai bộ phận nam và bắc. (quân bảo= kiểu doanh trại quân đội)Hai tòa quân bảo này nắm ở ngay phía nam của bến tàu phía đông thành, khốngchế con đường thủy đi vào trong thành.Quân bảo cao tầm chín trượng, diện tích đều đạt đến khoảng mười mẫu, váchtường bên ngoài được xây dựng từ những khối Huyền Vũ thiết nham lớn, có vẻkiên cố dày cộm nặng nề, không gì phá nổi.Có người nói vách tường đá được xây từ Huyền Vũ thiết nham này dày tận bốnthước, có thể phòng ngự một đòn toàn lực của cao thủ tứ phẩm.Ngoài ra, còn có một lượng lớn nỏ tên được đặt trên đỉnh pháo đài. Nó chẳngnhững phong tỏa đường thủy vào thành, mà còn có thể bao trùm gần một nửamặt sông Thần Tú.Dựa theo tình báo, Ngụy Dương đang bị giam giữ ở tòa đại lao phía bắc.Lý Thần Sơn và Lưu Nhược Hi thì đều là sắc mặt nghiêm nghị.Chiều nay, Sở Hi Thanh đã truyền tin phù, báo cho hai người họ mặc trang phụcdạ hành rồi đến đây vào canh hai, cố gắng che giấu tai mắt của mọi người, lẻnvào thành Tú Thủy chờ lệnh.Ban đầu, bọn họ không biết Sở Hi Thanh muốn làm gì, cảm thấy hơi mờ mịt vớimệnh lệnh của Sở Hi Thanh.Nhưng khi Sở Hi Thanh dẫn hai người bọn họ đến bên ngoài đại lao Cẩm y vệ,thì hai người cũng đã hiểu ra.Mặt Lưu Nhược Hi đỏ như máu, nàng dùng hàm răng c*n m** d***, đôi tay siếtchặt lại.Trong lòng nàng vừa kích động lại vừa lo lắng.Kích động là vì Sở Hi Thanh nói được là làm được, thật sự dẫn bọn họ đi cứungười. Lo lắng là vì chuyện này cực kỳ nguy hiểm, nàng sợ sẽ liên lụy đến âncông.Lý Thần Sơn thì lại nhìn đại lao với vẻ nghi ngờ không thôi: “Đường chủ, tathấy cường độ tuần tra và phòng thủ của nhà lao này vượt qua ba lần trước kialà ít, bên ngoài còn có một Thiên hộ sở của quận bình nữa. Hay là chúng ta trởvề bàn bạc kỹ hơn đi? Ta cho rằng tối nay tuyệt đối không phải cơ hội tốt đểcứu người.”Thật ra thì hắn từng lén lút đến đây một lần, khi đó cường độ phòng thủ củaCẩm y vệ đã để cho hắn tuyệt vọng.Tên tạp chủng tóc xanh Tào Hiên kia, thật sự là rất tận tâm với công việc.Nhà lao này có thể nói là gió thổi không lọt, phòng ngự cực kỳ nghiêm ngặt.Ngày hôm nay lại còn kinh khủng hơn, cũng không biết tên Tào Hiên kia lại lêncơn điên gì nữa.Một cái nhà lao mà thôi, còn không có trọng phạm nào quá lợi hại, cần phảitriệu tập sáu vị võ tu lục phẩm hạ trông coi sao? Lại còn có bốn vị thuật sư thitriển pháp thuật cảnh giới nữa.Sở Hi Thanh không trả lời.Hắn đang làm mới võ đạo bảo khố của mình.Đây là việc thường lệ hàng ngày của hắn rồi, mỗi ngày sẽ bỏ ra một số lượngđiểm võ đạo nhất định để làm mới võ đạo bảo khố, nhìn xem có thể quét ra thứgì hắn muốn không.Khi mới bắt đầu, Sở Hi Thanh còn thắp hương cầu khẩu chư vị thần linh để cầuvận may.Bây giờ thì hắn đã chán rồi, mặc kệ đi.Mình chính là một kẻ bị thần ruồng bỏ, may mắn bằng không, nên cũng lườicúng bái.Tương lai, khi hắn tu luyện đến nhất phẩm, sức chiến đấu siêu thần, thì hắn sẽnói đạo lý với đám thần ma này, dựa vào cái gì mà số phận của Sở mỗ lại đángghê tởm như vậy? Mau trả điểm võ đạo và lòng thành kính lại cho lão tử!Thật ra thì mấy ngày hôm nay, cũng không phải hắn không quét ra thứ gì tốt.Tựa như Tứ Chuyển Kim Thân Đan mà Tào Hiên đưa cho, Sở Hi Thanh đã quétra ba lần.Giá cả của hệ thống là một ngàn điểm một viên, Sở Hi Thanh không thèm đổimà thôi.Chỉ vì thứ hắn cần nhất bây giờ, chính là mấy môn thiên phú huyết mạch đượcThiết Sơn Trạch Huyết Thuật khóa chặt kia.Sở Hi Thanh vốn không ôm hi vọng như, nhưng khi hắn làm mới đến lần thứbảy mươi bốn, ánh mắt của hắn sáng ngời, hiện ra ý vui mừng.Nã Phong Ngự Điện Chi Thủ giai đoạn thứ năm: Để tay ngươi có thể nắm gió,chỉ có thể ngự điện, tăng tốc độ tứ chi lên gấp đôi người bình thường, gấp đôitốc độ phản ứng, gấp đôi tốc độ vận chuyển chân nguyên, cường hóa kinhmạch. Đồng thời trong cơ thể sinh sôi lực lượng cuồng phong và lôi đình,chưởng khống phong lôi trong phạm vi ba trượng ở giai đoạn đầu, cần 12500điểm võ đạo để đổi. 

Buổi tối cùng ngày, tại một tòa tháp cao bảy tầng ở phía tây đại lao Cẩm y vệ

thành Tú Thủy.

Huynh muội Sở Hi Thanh và Sở Vân Vân, còn cả Lưu Nhược Hi và Lý Thần

Sơn, bốn người đứng ở trên mái hiên của tầng năm, lặng lẽ nhìn về phía đại lao

ở phía xa xa.

Sở Vân Vân thì đang sử dụng một loại pháp thuật tên “Ám Quang Thuật”.

Hai tay của nàng như hai cái hố đen, nuốt chửng tất cả tia sáng bắn đến ở quanh

đó, bởi vậy mà che đậy bóng người của bốn người bọn họ.

Thuật sự ngưng tụ Linh chủng pháp thuật, chỉ là cô đọng những pháp thuật này

thành pháp thuật bản mệnh của mình. Có thể cường hóa uy lực của những pháp

thuật này lên, còn có thể miễn bắt linh quyết và đọc chú ngữ khi thi triển pháp

thuật.

Nhưng điều này không có nghĩa là thuật sư không thể dùng những pháp thuật

khác.

Sở Hi Thanh thì lại ngưng thần quan sát phía trước.

Đại lao Cẩm y vệ thành Tú Thủy, được cải tạo từ hai tòa quân bảo ở ven sông,

chia ra làm hai bộ phận nam và bắc. (quân bảo= kiểu doanh trại quân đội)

Hai tòa quân bảo này nắm ở ngay phía nam của bến tàu phía đông thành, khống

chế con đường thủy đi vào trong thành.

Quân bảo cao tầm chín trượng, diện tích đều đạt đến khoảng mười mẫu, vách

tường bên ngoài được xây dựng từ những khối Huyền Vũ thiết nham lớn, có vẻ

kiên cố dày cộm nặng nề, không gì phá nổi.

Có người nói vách tường đá được xây từ Huyền Vũ thiết nham này dày tận bốn

thước, có thể phòng ngự một đòn toàn lực của cao thủ tứ phẩm.

Ngoài ra, còn có một lượng lớn nỏ tên được đặt trên đỉnh pháo đài. Nó chẳng

những phong tỏa đường thủy vào thành, mà còn có thể bao trùm gần một nửa

mặt sông Thần Tú.

Dựa theo tình báo, Ngụy Dương đang bị giam giữ ở tòa đại lao phía bắc.

Lý Thần Sơn và Lưu Nhược Hi thì đều là sắc mặt nghiêm nghị.

Chiều nay, Sở Hi Thanh đã truyền tin phù, báo cho hai người họ mặc trang phục

dạ hành rồi đến đây vào canh hai, cố gắng che giấu tai mắt của mọi người, lẻn

vào thành Tú Thủy chờ lệnh.

Ban đầu, bọn họ không biết Sở Hi Thanh muốn làm gì, cảm thấy hơi mờ mịt với

mệnh lệnh của Sở Hi Thanh.

Nhưng khi Sở Hi Thanh dẫn hai người bọn họ đến bên ngoài đại lao Cẩm y vệ,

thì hai người cũng đã hiểu ra.

Mặt Lưu Nhược Hi đỏ như máu, nàng dùng hàm răng c*n m** d***, đôi tay siết

chặt lại.

Trong lòng nàng vừa kích động lại vừa lo lắng.

Kích động là vì Sở Hi Thanh nói được là làm được, thật sự dẫn bọn họ đi cứu

người. Lo lắng là vì chuyện này cực kỳ nguy hiểm, nàng sợ sẽ liên lụy đến ân

công.

Lý Thần Sơn thì lại nhìn đại lao với vẻ nghi ngờ không thôi: “Đường chủ, ta

thấy cường độ tuần tra và phòng thủ của nhà lao này vượt qua ba lần trước kia

là ít, bên ngoài còn có một Thiên hộ sở của quận bình nữa. Hay là chúng ta trở

về bàn bạc kỹ hơn đi? Ta cho rằng tối nay tuyệt đối không phải cơ hội tốt để

cứu người.”

Thật ra thì hắn từng lén lút đến đây một lần, khi đó cường độ phòng thủ của

Cẩm y vệ đã để cho hắn tuyệt vọng.

Tên tạp chủng tóc xanh Tào Hiên kia, thật sự là rất tận tâm với công việc.

Nhà lao này có thể nói là gió thổi không lọt, phòng ngự cực kỳ nghiêm ngặt.

Ngày hôm nay lại còn kinh khủng hơn, cũng không biết tên Tào Hiên kia lại lên

cơn điên gì nữa.

Một cái nhà lao mà thôi, còn không có trọng phạm nào quá lợi hại, cần phải

triệu tập sáu vị võ tu lục phẩm hạ trông coi sao? Lại còn có bốn vị thuật sư thi

triển pháp thuật cảnh giới nữa.

Sở Hi Thanh không trả lời.

Hắn đang làm mới võ đạo bảo khố của mình.

Đây là việc thường lệ hàng ngày của hắn rồi, mỗi ngày sẽ bỏ ra một số lượng

điểm võ đạo nhất định để làm mới võ đạo bảo khố, nhìn xem có thể quét ra thứ

gì hắn muốn không.

Khi mới bắt đầu, Sở Hi Thanh còn thắp hương cầu khẩu chư vị thần linh để cầu

vận may.

Bây giờ thì hắn đã chán rồi, mặc kệ đi.

Mình chính là một kẻ bị thần ruồng bỏ, may mắn bằng không, nên cũng lười

cúng bái.

Tương lai, khi hắn tu luyện đến nhất phẩm, sức chiến đấu siêu thần, thì hắn sẽ

nói đạo lý với đám thần ma này, dựa vào cái gì mà số phận của Sở mỗ lại đáng

ghê tởm như vậy? Mau trả điểm võ đạo và lòng thành kính lại cho lão tử!

Thật ra thì mấy ngày hôm nay, cũng không phải hắn không quét ra thứ gì tốt.

Tựa như Tứ Chuyển Kim Thân Đan mà Tào Hiên đưa cho, Sở Hi Thanh đã quét

ra ba lần.

Giá cả của hệ thống là một ngàn điểm một viên, Sở Hi Thanh không thèm đổi

mà thôi.

Chỉ vì thứ hắn cần nhất bây giờ, chính là mấy môn thiên phú huyết mạch được

Thiết Sơn Trạch Huyết Thuật khóa chặt kia.

Sở Hi Thanh vốn không ôm hi vọng như, nhưng khi hắn làm mới đến lần thứ

bảy mươi bốn, ánh mắt của hắn sáng ngời, hiện ra ý vui mừng.

Nã Phong Ngự Điện Chi Thủ giai đoạn thứ năm: Để tay ngươi có thể nắm gió,

chỉ có thể ngự điện, tăng tốc độ tứ chi lên gấp đôi người bình thường, gấp đôi

tốc độ phản ứng, gấp đôi tốc độ vận chuyển chân nguyên, cường hóa kinh

mạch. Đồng thời trong cơ thể sinh sôi lực lượng cuồng phong và lôi đình,

chưởng khống phong lôi trong phạm vi ba trượng ở giai đoạn đầu, cần 12500

điểm võ đạo để đổi. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Buổi tối cùng ngày, tại một tòa tháp cao bảy tầng ở phía tây đại lao Cẩm y vệthành Tú Thủy.Huynh muội Sở Hi Thanh và Sở Vân Vân, còn cả Lưu Nhược Hi và Lý ThầnSơn, bốn người đứng ở trên mái hiên của tầng năm, lặng lẽ nhìn về phía đại laoở phía xa xa.Sở Vân Vân thì đang sử dụng một loại pháp thuật tên “Ám Quang Thuật”.Hai tay của nàng như hai cái hố đen, nuốt chửng tất cả tia sáng bắn đến ở quanhđó, bởi vậy mà che đậy bóng người của bốn người bọn họ.Thuật sự ngưng tụ Linh chủng pháp thuật, chỉ là cô đọng những pháp thuật nàythành pháp thuật bản mệnh của mình. Có thể cường hóa uy lực của những phápthuật này lên, còn có thể miễn bắt linh quyết và đọc chú ngữ khi thi triển phápthuật.Nhưng điều này không có nghĩa là thuật sư không thể dùng những pháp thuậtkhác.Sở Hi Thanh thì lại ngưng thần quan sát phía trước.Đại lao Cẩm y vệ thành Tú Thủy, được cải tạo từ hai tòa quân bảo ở ven sông,chia ra làm hai bộ phận nam và bắc. (quân bảo= kiểu doanh trại quân đội)Hai tòa quân bảo này nắm ở ngay phía nam của bến tàu phía đông thành, khốngchế con đường thủy đi vào trong thành.Quân bảo cao tầm chín trượng, diện tích đều đạt đến khoảng mười mẫu, váchtường bên ngoài được xây dựng từ những khối Huyền Vũ thiết nham lớn, có vẻkiên cố dày cộm nặng nề, không gì phá nổi.Có người nói vách tường đá được xây từ Huyền Vũ thiết nham này dày tận bốnthước, có thể phòng ngự một đòn toàn lực của cao thủ tứ phẩm.Ngoài ra, còn có một lượng lớn nỏ tên được đặt trên đỉnh pháo đài. Nó chẳngnhững phong tỏa đường thủy vào thành, mà còn có thể bao trùm gần một nửamặt sông Thần Tú.Dựa theo tình báo, Ngụy Dương đang bị giam giữ ở tòa đại lao phía bắc.Lý Thần Sơn và Lưu Nhược Hi thì đều là sắc mặt nghiêm nghị.Chiều nay, Sở Hi Thanh đã truyền tin phù, báo cho hai người họ mặc trang phụcdạ hành rồi đến đây vào canh hai, cố gắng che giấu tai mắt của mọi người, lẻnvào thành Tú Thủy chờ lệnh.Ban đầu, bọn họ không biết Sở Hi Thanh muốn làm gì, cảm thấy hơi mờ mịt vớimệnh lệnh của Sở Hi Thanh.Nhưng khi Sở Hi Thanh dẫn hai người bọn họ đến bên ngoài đại lao Cẩm y vệ,thì hai người cũng đã hiểu ra.Mặt Lưu Nhược Hi đỏ như máu, nàng dùng hàm răng c*n m** d***, đôi tay siếtchặt lại.Trong lòng nàng vừa kích động lại vừa lo lắng.Kích động là vì Sở Hi Thanh nói được là làm được, thật sự dẫn bọn họ đi cứungười. Lo lắng là vì chuyện này cực kỳ nguy hiểm, nàng sợ sẽ liên lụy đến âncông.Lý Thần Sơn thì lại nhìn đại lao với vẻ nghi ngờ không thôi: “Đường chủ, tathấy cường độ tuần tra và phòng thủ của nhà lao này vượt qua ba lần trước kialà ít, bên ngoài còn có một Thiên hộ sở của quận bình nữa. Hay là chúng ta trởvề bàn bạc kỹ hơn đi? Ta cho rằng tối nay tuyệt đối không phải cơ hội tốt đểcứu người.”Thật ra thì hắn từng lén lút đến đây một lần, khi đó cường độ phòng thủ củaCẩm y vệ đã để cho hắn tuyệt vọng.Tên tạp chủng tóc xanh Tào Hiên kia, thật sự là rất tận tâm với công việc.Nhà lao này có thể nói là gió thổi không lọt, phòng ngự cực kỳ nghiêm ngặt.Ngày hôm nay lại còn kinh khủng hơn, cũng không biết tên Tào Hiên kia lại lêncơn điên gì nữa.Một cái nhà lao mà thôi, còn không có trọng phạm nào quá lợi hại, cần phảitriệu tập sáu vị võ tu lục phẩm hạ trông coi sao? Lại còn có bốn vị thuật sư thitriển pháp thuật cảnh giới nữa.Sở Hi Thanh không trả lời.Hắn đang làm mới võ đạo bảo khố của mình.Đây là việc thường lệ hàng ngày của hắn rồi, mỗi ngày sẽ bỏ ra một số lượngđiểm võ đạo nhất định để làm mới võ đạo bảo khố, nhìn xem có thể quét ra thứgì hắn muốn không.Khi mới bắt đầu, Sở Hi Thanh còn thắp hương cầu khẩu chư vị thần linh để cầuvận may.Bây giờ thì hắn đã chán rồi, mặc kệ đi.Mình chính là một kẻ bị thần ruồng bỏ, may mắn bằng không, nên cũng lườicúng bái.Tương lai, khi hắn tu luyện đến nhất phẩm, sức chiến đấu siêu thần, thì hắn sẽnói đạo lý với đám thần ma này, dựa vào cái gì mà số phận của Sở mỗ lại đángghê tởm như vậy? Mau trả điểm võ đạo và lòng thành kính lại cho lão tử!Thật ra thì mấy ngày hôm nay, cũng không phải hắn không quét ra thứ gì tốt.Tựa như Tứ Chuyển Kim Thân Đan mà Tào Hiên đưa cho, Sở Hi Thanh đã quétra ba lần.Giá cả của hệ thống là một ngàn điểm một viên, Sở Hi Thanh không thèm đổimà thôi.Chỉ vì thứ hắn cần nhất bây giờ, chính là mấy môn thiên phú huyết mạch đượcThiết Sơn Trạch Huyết Thuật khóa chặt kia.Sở Hi Thanh vốn không ôm hi vọng như, nhưng khi hắn làm mới đến lần thứbảy mươi bốn, ánh mắt của hắn sáng ngời, hiện ra ý vui mừng.Nã Phong Ngự Điện Chi Thủ giai đoạn thứ năm: Để tay ngươi có thể nắm gió,chỉ có thể ngự điện, tăng tốc độ tứ chi lên gấp đôi người bình thường, gấp đôitốc độ phản ứng, gấp đôi tốc độ vận chuyển chân nguyên, cường hóa kinhmạch. Đồng thời trong cơ thể sinh sôi lực lượng cuồng phong và lôi đình,chưởng khống phong lôi trong phạm vi ba trượng ở giai đoạn đầu, cần 12500điểm võ đạo để đổi. 

Chương 424: Tiếng hót đầu của Lưu Nhược Hi (3)