Vừa mở mắt ra, ta liền nhìn thấy dung nham cuồn cuộn khắp nơi. Hơi nóng hừng hực phả vào mặt, như thể muốn thiêu cháy da thịt ta. Phía sau, vô số tu sĩ khoác bạch bào vây kín xung quanh. Dẫn đầu là một thanh niên khoanh tay đứng thẳng, khuôn mặt đầy vẻ bi thương: “A Uyên, sao nàng phải làm đến mức này vì ta?” Bên cạnh hắn, một thiếu nữ vận váy hồng bĩu môi khinh thường: “Kinh Phong, với tu vi của nàng ta, căn bản không xứng với huynh. Được dùng làm vật tế để nhuốm m.á.u kiếm của huynh, cũng xem như là phúc phận rồi.” Những tu sĩ còn lại cũng đồng loạt hùa theo: “Đúng vậy, đường đường là nữ nhi của Nhị trưởng lão, lại chẳng chịu tu luyện, nay đã mười tám tuổi mà còn chưa Trúc Cơ, c.h.ế.t quách đi cho rồi!” “Thẩm Lê Uyên, mau nhảy xuống đi, còn chần chừ gì nữa!” Ánh mắt bọn họ sắc như dao, hệt như hổ rình mồi, chỉ chực ta lập tức nhảy xuống. Cảnh tượng trước mắt khiến ta sợ đến suýt tè ra quần. Ta vội vàng gọi hệ thống trong đầu, hoảng loạn hỏi: “Mới xuyên qua đã phải c.h.ế.t rồi sao?”…
Chương 7: Chương 7
Hãy Toả Sáng, Đừng Chỉ Được Chiếu RọiTác giả: Xuân Nhật Ức NhạcTruyện Cổ Đại, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngVừa mở mắt ra, ta liền nhìn thấy dung nham cuồn cuộn khắp nơi. Hơi nóng hừng hực phả vào mặt, như thể muốn thiêu cháy da thịt ta. Phía sau, vô số tu sĩ khoác bạch bào vây kín xung quanh. Dẫn đầu là một thanh niên khoanh tay đứng thẳng, khuôn mặt đầy vẻ bi thương: “A Uyên, sao nàng phải làm đến mức này vì ta?” Bên cạnh hắn, một thiếu nữ vận váy hồng bĩu môi khinh thường: “Kinh Phong, với tu vi của nàng ta, căn bản không xứng với huynh. Được dùng làm vật tế để nhuốm m.á.u kiếm của huynh, cũng xem như là phúc phận rồi.” Những tu sĩ còn lại cũng đồng loạt hùa theo: “Đúng vậy, đường đường là nữ nhi của Nhị trưởng lão, lại chẳng chịu tu luyện, nay đã mười tám tuổi mà còn chưa Trúc Cơ, c.h.ế.t quách đi cho rồi!” “Thẩm Lê Uyên, mau nhảy xuống đi, còn chần chừ gì nữa!” Ánh mắt bọn họ sắc như dao, hệt như hổ rình mồi, chỉ chực ta lập tức nhảy xuống. Cảnh tượng trước mắt khiến ta sợ đến suýt tè ra quần. Ta vội vàng gọi hệ thống trong đầu, hoảng loạn hỏi: “Mới xuyên qua đã phải c.h.ế.t rồi sao?”… Nghe bọn họ phẫn nộ nói chuyện, ta bỗng nhớ đến nguyên tác.Sau khi Lâm Kinh Phong rút Đồ Nhiễm Kiếm, hắn lập tức có ý đồ chiếm đoạt linh mạch sơn.Những đệ tử còn sót lại của Thanh Phong Kiếm Phái ra mặt ngăn cản.Nhưng cuối cùng, bọn họ lại bị đám nữ tu ái mộ Lâm Kinh Phong đồ sát toàn bộ!Mà tất cả bi kịch này—Đều bắt nguồn từ việc nguyên chủ tự tay rước sói vào nhà.Là nàng chủ động mở kết giới, giúp Lâm Kinh Phong tiến vào tông môn.Điều này cũng có nghĩa là—Vịt Bay Lạc BầyCái mạng mà ta vất vả lắm mới giữ lại được, rất có thể sẽ lại bị đe dọa lần nữa!Một khi Lâm Kinh Phong phát hiện ta còn sống, mà linh mạch sơn lại khôi phục linh khí—Hắn nhất định sẽ không bỏ qua cho ta!Nghĩ đến đây—Ta lập tức không còn đau lưng, không còn nhức chân, cả người tràn đầy khí thế trách nhiệm.Tay run run, ta chật vật bò dậy khỏi giường. “Yên tâm đi,” ta nhìn bọn họ, nghiêm túc nói, “Đồ Nhiễm Kiếm vẫn ở trên người ta.” “Sau lần cận kề cái c.h.ế.t này, ta đã đại triệt đại ngộ!” “Ta sẽ chấn hưng Thanh Phong Kiếm Phái!”Tam sư huynh mắt ngấn lệ, xúc động nhìn ta:“Thật không?!”Ta trịnh trọng gật đầu: “Ừ!” “Ồ.”Đại sư tỷ hờ hững nhìn ta: “Thay thuốc.”Ngay sau đó—“XOẸT”Nàng thô bạo xé toạc vải băng bó trên người ta.Ta lập tức hét thảm một tiếng, rồi…Ngất xỉu lần nữa.
Nghe bọn họ phẫn nộ nói chuyện, ta bỗng nhớ đến nguyên tác.
Sau khi Lâm Kinh Phong rút Đồ Nhiễm Kiếm, hắn lập tức có ý đồ chiếm đoạt linh mạch sơn.
Những đệ tử còn sót lại của Thanh Phong Kiếm Phái ra mặt ngăn cản.
Nhưng cuối cùng, bọn họ lại bị đám nữ tu ái mộ Lâm Kinh Phong đồ sát toàn bộ!
Mà tất cả bi kịch này—
Đều bắt nguồn từ việc nguyên chủ tự tay rước sói vào nhà.
Là nàng chủ động mở kết giới, giúp Lâm Kinh Phong tiến vào tông môn.
Điều này cũng có nghĩa là—
Vịt Bay Lạc Bầy
Cái mạng mà ta vất vả lắm mới giữ lại được, rất có thể sẽ lại bị đe dọa lần nữa!
Một khi Lâm Kinh Phong phát hiện ta còn sống, mà linh mạch sơn lại khôi phục linh khí—
Hắn nhất định sẽ không bỏ qua cho ta!
Nghĩ đến đây—
Ta lập tức không còn đau lưng, không còn nhức chân, cả người tràn đầy khí thế trách nhiệm.
Tay run run, ta chật vật bò dậy khỏi giường.
“Yên tâm đi,” ta nhìn bọn họ, nghiêm túc nói, “Đồ Nhiễm Kiếm vẫn ở trên người ta.”
“Sau lần cận kề cái c.h.ế.t này, ta đã đại triệt đại ngộ!”
“Ta sẽ chấn hưng Thanh Phong Kiếm Phái!”
Tam sư huynh mắt ngấn lệ, xúc động nhìn ta:
“Thật không?!”
Ta trịnh trọng gật đầu:
“Ừ!”
“Ồ.”
Đại sư tỷ hờ hững nhìn ta:
“Thay thuốc.”
Ngay sau đó—
“XOẸT”
Nàng thô bạo xé toạc vải băng bó trên người ta.
Ta lập tức hét thảm một tiếng, rồi…
Ngất xỉu lần nữa.
Hãy Toả Sáng, Đừng Chỉ Được Chiếu RọiTác giả: Xuân Nhật Ức NhạcTruyện Cổ Đại, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngVừa mở mắt ra, ta liền nhìn thấy dung nham cuồn cuộn khắp nơi. Hơi nóng hừng hực phả vào mặt, như thể muốn thiêu cháy da thịt ta. Phía sau, vô số tu sĩ khoác bạch bào vây kín xung quanh. Dẫn đầu là một thanh niên khoanh tay đứng thẳng, khuôn mặt đầy vẻ bi thương: “A Uyên, sao nàng phải làm đến mức này vì ta?” Bên cạnh hắn, một thiếu nữ vận váy hồng bĩu môi khinh thường: “Kinh Phong, với tu vi của nàng ta, căn bản không xứng với huynh. Được dùng làm vật tế để nhuốm m.á.u kiếm của huynh, cũng xem như là phúc phận rồi.” Những tu sĩ còn lại cũng đồng loạt hùa theo: “Đúng vậy, đường đường là nữ nhi của Nhị trưởng lão, lại chẳng chịu tu luyện, nay đã mười tám tuổi mà còn chưa Trúc Cơ, c.h.ế.t quách đi cho rồi!” “Thẩm Lê Uyên, mau nhảy xuống đi, còn chần chừ gì nữa!” Ánh mắt bọn họ sắc như dao, hệt như hổ rình mồi, chỉ chực ta lập tức nhảy xuống. Cảnh tượng trước mắt khiến ta sợ đến suýt tè ra quần. Ta vội vàng gọi hệ thống trong đầu, hoảng loạn hỏi: “Mới xuyên qua đã phải c.h.ế.t rồi sao?”… Nghe bọn họ phẫn nộ nói chuyện, ta bỗng nhớ đến nguyên tác.Sau khi Lâm Kinh Phong rút Đồ Nhiễm Kiếm, hắn lập tức có ý đồ chiếm đoạt linh mạch sơn.Những đệ tử còn sót lại của Thanh Phong Kiếm Phái ra mặt ngăn cản.Nhưng cuối cùng, bọn họ lại bị đám nữ tu ái mộ Lâm Kinh Phong đồ sát toàn bộ!Mà tất cả bi kịch này—Đều bắt nguồn từ việc nguyên chủ tự tay rước sói vào nhà.Là nàng chủ động mở kết giới, giúp Lâm Kinh Phong tiến vào tông môn.Điều này cũng có nghĩa là—Vịt Bay Lạc BầyCái mạng mà ta vất vả lắm mới giữ lại được, rất có thể sẽ lại bị đe dọa lần nữa!Một khi Lâm Kinh Phong phát hiện ta còn sống, mà linh mạch sơn lại khôi phục linh khí—Hắn nhất định sẽ không bỏ qua cho ta!Nghĩ đến đây—Ta lập tức không còn đau lưng, không còn nhức chân, cả người tràn đầy khí thế trách nhiệm.Tay run run, ta chật vật bò dậy khỏi giường. “Yên tâm đi,” ta nhìn bọn họ, nghiêm túc nói, “Đồ Nhiễm Kiếm vẫn ở trên người ta.” “Sau lần cận kề cái c.h.ế.t này, ta đã đại triệt đại ngộ!” “Ta sẽ chấn hưng Thanh Phong Kiếm Phái!”Tam sư huynh mắt ngấn lệ, xúc động nhìn ta:“Thật không?!”Ta trịnh trọng gật đầu: “Ừ!” “Ồ.”Đại sư tỷ hờ hững nhìn ta: “Thay thuốc.”Ngay sau đó—“XOẸT”Nàng thô bạo xé toạc vải băng bó trên người ta.Ta lập tức hét thảm một tiếng, rồi…Ngất xỉu lần nữa.