Trời lại mưa. Lang Dương Dương đứng dưới mái hiên, cụp chiếc ô cán dài màu xanh lại, vẩy mạnh cho ráo nước rồi treo lên chiếc đinh trên bức tường gạch đỏ phía sau cánh cửa. Trên đường đi, quần của cậu cũng bị ướt một chút.
"Chuyến đi này cũng phải mất nửa tháng chứ ít gì." Tống Ngạn Minh nhẹ nhàng gạt tàn thuốc và đáp một tiếng "ừm." Hắn ngồi tựa lưng vào cửa sổ, ánh sáng hơi mờ khiến khuôn mặt điển trai nửa sáng nửa tối.