[Hệ thống xác nhận, hệ thống xác nhận.
Người chơi: Trần Vũ Phong.
Tuổi: 20
Nghề nghiệp: Sinh viên trường đại học Mỹ Thuật.
Thông tin đã được xác thực, xin mời người chơi lựa chọn chức nghiệp.
]
"Lấy máu làm vật dẫn."
"Lấy linh hồn làm đặt cọc."
"Ta triệu hồi thần thoại từ xa xưa, lấy thân xác làm nơi chứa đựng."
"Trả thù, hãy thay ta báo thù cho gia đình mình, thay ta trả lại những xỉ nhục mà ta phải gánh chịu."
"Ta triệu hồi ngài.
Thánh linh."
Trong căn phòng âm u không có ánh đèn, bóng tối bao quanh từng ngóc ngách, thi thoảng có một tia ánh sáng màu đỏ len lõi vào.
Tiếng hít thở đều đặn vang lên khắp phòng, từ tiếng thở có thể biết được bên trong phòng có rất nhiều người, bọn họ đều đang say giấc nồng.
Trong một khách sạn nhỏ lát đát vài người, ngoài cửa xuất hiện hai chàng trai kéo theo một cái vali, nhẹ nhàng đi vào.
"Cho tôi một phòng, hai giường.
" Hai chàng trai nhìn xung quanh rồi bước thẳng đến quầy tiếp tân.
Rầm.
Cánh cửa nặng nề bị mở ra rồi đập mạnh vào tường. Một người đàn bà trung niên, khuôn mặt nhăn nhó, hai mắt đầy hung ác từ bên ngoài đi vào.
Bịch,bịch, bịch.
Xào xạc, xào xạc, xào xạc.
"Bọn chúng chạy bên này, nhanh."
"Giết, giết hết, không để bọn chúng chạy thoạt."
Xào xạc, xào xạc.
"A a a a."
Rầm, cạch.
"Tiểu thư, mau chạy mau."
"Chạy mau."
Truyện hoàn toàn là hư cấu, có nhiều thứ không đúng với bối cảnh thời đại, mong mọi người bỏ qua.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.
__________________________________________
Dưới ánh đèn phù hoa dệt mộng, những con người đấu tranh vì danh tiếng vẻ vang, nhưng sau lớp hào quan cuộc sống của họ lại muôn màu muôn vẻ, có người thật tâm thật ý, có người lạnh nhạt an nhàn, có người bày mưu tính kế, có người run rẩy sợ hãi, từng con người từng sự việc từng lời nói đều bị rò
Một đứa trẻ mồ côi cần gì? Tình thương? Thức ăn? Đồ chơi? Hay là một gia đình ấm cúng?
Đúng vậy trên đời này có đứa nhỏ mồ côi nào lại không muốn những thứ đó, tuy nhiên lại có một đứa nhỏ lạc loài với đa số những bạn nhỏ cùng tuổi đó.