"Giờ lành đã đến --"
Tiếng hô của bà mai vang lên ngoài cổng viện. Trì Huỳnh bị một chiếc khăn voan đỏ thêu uyên ương che kín mặt, trong tiếng chiêng trống rộn ràng và lời chúc mừng dập dìu, nàng bước lên kiệu hoa rước dâu.
“A Quỳ, là thế này… Tháng trước mẫu thân đã định cho ta một mối hôn sự, đối phương là biểu muội xa của ta.”
“Nàng cũng biết đấy, tổ phụ ta tuổi tác đã cao, mong ta sớm lập gia đình. Ta không thể đợi nàng đến năm hai mươi lăm tuổi xuất cung…”