Truyện linh dị là một thể loại văn học tập trung vào những yếu tố siêu nhiên, huyền bí và hồi hộp. Thể loại này thường mang đến những câu chuyện về ma quỷ, hồn ma, sự tái sinh, linh hồn và những hiện tượng siêu nhiên khác. Truyện linh dị thường xây dựng một thế giới kỳ bí và đầy bí ẩn, nơi mà những hiện tượng siêu nhiên xảy ra. Cốt truyện thường xoay quanh việc giải quyết các sự kiện hay hiện tượng linh dị, khám phá bí ẩn và đối mặt với những thế lực siêu nhiên. Nhân vật chính thường là những người có khả năng đặc biệt hoặc những người tìm kiếm sự thật về thế giới tâm linh.

Truyện linh dị mang đến cho độc giả cảm giác hồi hộp, sợ hãi và thích thú với những yếu tố siêu nhiên không thể giải thích bằng lý thuyết khoa học. Nó tạo ra một không gian tưởng tượng rộng lớn và khám phá các khía cạnh của thế giới huyền bí. Thể loại này có thể tạo ra những trạng thái cảm xúc mạnh mẽ, từ cảm giác kỳ quặc và sợ hãi đến sự kích thích và sự kinh ngạc.

Truyện linh dị thường kết hợp yếu tố của những thể loại khác như kinh dị, ly kỳ, tâm lý và hành động để tạo nên những câu chuyện đa chiều và sâu sắc. Nó có thể khám phá các khía cạnh tâm linh, sự đối đầu giữa ác quỷ và người tốt, cũng như những tình huống đầy bất ngờ và đảo ngược. Truyện linh dị có sức hấp dẫn đối với những người yêu thích những câu chuyện bí ẩn và muốn khám phá những khía cạnh siêu nhiên của thế giới. Nó tạo ra một trạng thái hứng thú và mê hoặc, kéo người đọc vào một thế giới đầy sự kỳ quái và huyền bí.

Những truyện cực kỳ hot trong thể loại linh dị đang làm mưa làm gió hiện nay mà bạn không nên bỏ lỡ như Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân, Kinh Tủng Chi Thư, Đêm Nay Trong Trường Không Có Ma hay Phượng Giá.

1000 năm trước, cái thời mà nhân giới vẫn còn cuồng tín thần linh, vẫn còn run sợ quỷ thần...
• Câu chuyện bắt đầu vào ngày 13/12/2017. Trong một thế giới nhiều người, chuẩn bị nhận một món quà do các Sa Trần dành tặng cho nhân loại. Tuy không ai nhận ra mỗi người sẽ bị nhiễm máu xanh lá ( máu xanh lá cho biết là: loại máu chỉ có Sa Trần địa ngục mới có máu này).
Dịch giả : Tịch Địa Gần đây tôi chẳng có chút khái niệm gì về thời gian, đại khái chắc là vì thời gian luôn khiến tôi đau khổ. Tuy rằng phần lớn đều do tôi sai, nhưng theo như tôi thấy thì mình thật chẳng thích cảm giác bị thời không kềm chế này chút nào.
Thị trấn đêm về khuya, trời đột nhiên đổ mưa rào, sấm chớp kéo đến ầm ầm, lấp loáng những tia chớp trên bầu trời đen kịt như đang dọa nạt, thách thức cái nóng oi bức giữa mùa hè khát cháy.
Thành phố K bốn mùa như xuân, sáng sớm mùa đông cũng không có quá lạnh. Bốn giờ, trời còn chưa kịp sáng, Vương Đông Mai đã chạy vòng quanh công viên.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nửa đêm ngoài trời mưa vẫn rơi như chút nước, tiếng gió rít hòa vào tiếng sấm sét đủ làm người ta thấy rợn người, ấy vậy mà trang viên nhà họ Trần vẫn tấp nập người qua lại, kẻ hầu người hạ chạy đôn chạy đáo, ý ới gọi nhau, khắp những dãy hành lang trong