Đêm cuối tháng Tám, đèn đường chưa kịp bật sáng, màn đêm dày đặc như một tấm vải dầu nặng nề, oi bức bao trùm lấy con phố, không một làn gió nào lọt vào. Trình Giang Tuyết ôm theo vài cuốn sách, bước trên đường về nhà.
「Mỗi khi trời hửng sáng, bóng nắng lặng lẽ leo lên bậu cửa sổ, tôi lại thường cảm thấy tội nghiệt nặng nề. Trang Tề」 Chương 1: Chỉ hôn một chút thôi. Trong màn đêm đậm đặc của tháng sáu, cơn mưa rả rích chợt đổ xuống.