Truyện đông phương là một thể loại văn học tập trung vào câu chuyện xảy ra trong một bối cảnh hoặc văn hóa phương Đông. Thể loại này mang đến cho người đọc cảm giác khám phá, tìm hiểu và đắm mình trong các nền văn hóa, phong tục, truyền thống và giá trị đặc trưng của các quốc gia và khu vực phương Đông. Truyện đông phương thường mô tả cuộc sống, tình yêu, cuộc phiêu lưu hoặc những câu chuyện đặc sắc về lịch sử, thần thoại, huyền thoại và hành trình trong các quốc gia phương Đông như Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc, Việt Nam, Ấn Độ và nhiều nước khác. Nó mang đến cho người đọc một cái nhìn sâu sắc về văn hóa, tôn giáo, tâm linh và tư duy của những nền văn hóa này.

Thể loại truyện đông phương có thể khám phá các yếu tố như võ thuật, đạo đức, tình yêu, sự thành công và thất bại, sự cạnh tranh, tình cảm gia đình, và sự đấu tranh cho công lý. Nó thường tạo ra sự kỳ vọng và lôi cuốn người đọc bằng cách tạo nên một không gian đặc biệt, truyền tải những giá trị, triết lý và bài học quan trọng. Truyện đông phương thu hút độc giả bằng việc khám phá và khai quật những đặc điểm độc đáo của phương Đông, từ kiến trúc, trang phục, phong cách sống đến những quy tắc xã hội và quan niệm đạo đức.

Nó mang đến cho người đọc cảm giác mới mẻ, kỳ bí và sự đa dạng văn hóa, mở ra một cánh cửa cho sự khám phá và hiểu biết sâu hơn về thế giới xung quanh chúng ta. Những truyện cực kỳ hot trong thể loại đông phương đang làm mưa làm gió hiện nay mà bạn không nên bỏ lỡ như Trạch Thiên Ký, Tương Tư Thành Nắm Tro Tàn, Làm Dâu Nhà Phú Ông hay Liêu Trai Chí Dị.

"Khương tiểu thư, xác nhận hợp đồng không có vấn đề gì thì có thể ký tên rồi. " Ký ức bị phong ấn như hình chiếu 3D chân thật trải ra, ý thức hỗn độn bị đánh thức, ánh mắt Khương Tư bỗng trở nên sắc bén.
Đế Đô. Bên trong một nhà xưởng vô cùng cũ kỹ, hoang tàn, đã lâu không có ai ra vào. "Tại sao các người lại đối xử với tôi như thế này? Tôi không hề quen biết các người, cũng không thù không oán với các người! "
Ánh nến leo lắt, cả căn phòng mờ nhạt ánh sáng. Ý thức trong bóng đêm chìm nổi đã lâu, Thẩm Kim Triều không thích ứng ánh sáng như vậy, đôi mắt nhèm nhẹp một chút, cực kỳ đau rát. Nàng cầm chặt khăn voan, tìm đập không ngừng dồn dập.
_______ Huyện Đông An, thôn Lý Đình có một gốc kim chung cổ thụ đã hơn 500 tuổi. Cây kim chung này kì lạ, hoa nở quanh năm vàng ươm một góc trời. Từng chùm hoa kim chung rũ xuống thật yêu kiều, tỏa ra hương thơm thoang thoảng thật dịu dàng, làm người ta cảm thấy bình yên, thoải mái.
"Ưm... Nặng quá..." Trì Tuệ cảm thấy có một thứ gì đó như cây gậy gỗ nặng nề đè ngang người mình. Cô cố giãy giụa, hai tay quơ quào vô thức xung quanh để tìm cách thoát ra khỏi thứ đang đè ép mình. Nhưng cái thứ ấy vừa nặng vừa cứng, đè chặt vào n.g.ự.c cô, khiến cô không thở nổi.
“An Vãn, em cũng đừng trách tôi. Thực sự là do gần đây danh tiếng của em trong giới giải trí quá tệ. Nghe tên em là các nhãn hàng đều không muốn hợp tác nữa. Tạm thời đóng băng hoạt động của em là quyết định của công ty, điều này tốt cho cả em lẫn tôi.”
Chiều hôm ấy, Văn Đình Lệ từ trường học ra ngoài, vội vàng gọi một chiếc xe kéo ngay trước cổng để nhanh chóng trở về nhà. Cô đang học tại trường nữ sinh Tú Đức, gần đây vừa có bạn trai mới.
Ô Mạn ngồi xuống trước gương trang điểm, dưới ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo, cô ghé sát nhìn kỹ – nơi đuôi mắt có một đường nếp nhăn rất mờ. Cô cười gượng với chính mình trong gương, một cơn gió nhẹ lướt qua làm mặt nước gợn sóng, cũng khiến nếp nhăn nơi khóe mắt thêm phần rõ ràng.