Cửa lớn màu lam xám rộng mở, một đường đi xuống cầu thang bằng đá, biển lớn lấp lóe ánh sáng vàng cùng ánh sáng không đâu không có lại lần nữa đập vào mắt Liaval cùng Candice, các cư dân thành Bạch Ngân.
Đêm khuya, tiếng cửa sổ mở lạch cạch khiến Wendel từ giấc ngủ say bừng tỉnh dậy, cảnh giác xuống giường, nhìn xung quanh một vòng.
Trong một phòng khách sạn khu vực cầu Backlund. Klein ngoài suy nghĩ thuộc về mình, thì những cái khác đều không thể khống chế được nữa, ngay cả đôi mắt cũng khó di chuyển. Anh biết, đây chính là "Ký sinh" ở cấp bậc sâu.
           1 - Đến khám Quận Đông Backlund, trong một căn nhà hai phòng. Mấy cảnh sát mặc đồng mục màu trắng đen đang theo chủ nhà mở cửa đi vào, sau đó đồng loạt lấy tay che miệng! Bên trong nồng nặc mùi máu tanh!
Dưới cơn mưa tí tách, sương mù loáng thoáng, đèn đường cố gắng phát ra ánh sáng mông lung, mê muội và xe ngựa thường thường lướt qua ngã tư đường cùng nhau tạo thành cảnh đêm thông thường nhất của Backlund.
Sắc trời ngoài cửa sổ u ám, nhưng không có sương mù mà Klein quen thuộc. Từng đợt sóng biển liên tục ập đến thổi bay tất cả mây mù, khiến những đám mây lững lờ trôi trên cao xếp thành vô số hình dạng, phản chiếu ánh nắng vàng đỏ.  
Khói đặc cuồn cuộn bốc lên khiến cho Hạ Phong mỗi lần hít phải thì ho lên sặc sụa như tiếng thổi ống bễ(1) “khò khè”, anh có cảm giác cổ họng và phổi mình như đang bị lửa thiêu đốt, Hạ Phong dần dần mất đi ý thức. “Không thể, không thể ngủ được, mình sẽ chết mất.”
Khu C, tầng 495, Trung tâm Hoạt động với bức tường màu xanh xám bị phủ kín bởi các loại hình vẽ graffiti, sáu bảy cô gái bước vào, người thì phấn khởi, chờ mong, kẻ thì căng thẳng hồi hộp.
Bầu trời vạn dặm không một gợn mây, chỉ thấy một màu xanh thăm thẳm tinh khiết. Thời tiết thật là tốt! Mạnh Kỳ mở mắt, thấy tiết trời như vậy thì không muốn ra khỏi giường nữa.