Miền nam nước M, thị trấn Sa Vũ.
Lúc mặt trời xuống núi, ánh hoàng hôn chiếu rọi trên sa mạc đen như than, cát đá bị thiêu đốt nóng hừng hực.
Không khí như đang cuộn sóng, ba chiếc xe thiết giáp hạng nhẹ bay vút qua đường chân trời.
Hai mươi mốt năm trước.
Trời vừa mới vào thu, trong núi đã đổ xuống một trận tuyết lớn, cành khô lá úa bị chôn vùi dưới lớp tuyết dày, khi giẫm lên sẽ phát ra tiếng kêu răng rắc.
Tâm cuồng
Tác giả:
Sơ Hòa
Chuyển ngữ
: Andrew Pastel
Săn quỷ
01.
Một bóng người mạnh mẽ lướt qua hành lang của trụ sở quân sự, các sĩ quan và văn thư* chậm rãi bước đi, thấy người kia cũng không ngạc nhiên mà nhường đường, lúc người nọ sượt qua mấy sợi tóc còn bị thổi tung lên.
(*)
“Kia không phải là Lạc Du của Falcon à?”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Giữa hè, thành phố An nóng đến phát bực. Dù mặt trời đã lặn, bầu trời đã tối đi một nửa, nhưng cái oi nóng ngày hè vẫn không hề giảm bớt.
Địa ngục không có ánh sáng, tựa như phòng biệt giam tối tăm ẩm thấp, thân thể hai thiếu niên gầy yếu rúc vào nhau.
Song sắt chật hẹp văng vẳng tiếng chó săn từ bên ngoài vọng vào, thiếu niên nhỏ hơn khẽ cất tiếng hỏi: “Vì sao anh lại muốn làm diễn viên?”
Trong căn phòng khép kín đủ loại âm thanh ầm ĩ, xa hoa trụy lạc, vài cậu ấm trắng nõn đang ngồi trên đùi khách nũng nịu mời rượu.