Cổ Mộ Thi Hài không nhanh không chậm di chuyển đôi chân nhỏ mềm mại, chạy thật nhanh trên cây, rồi từ cây này phóng sang cây khác, ánh mắt gấp rút nhìn về phía trước, trán đổ vài giọt mồ hôi lạnh, tặc lưỡi một cái, chiếc miệng nhỏ cô hét to: “Vân Trung, tới chỗ lão đại báo cáo tình hình ngay, nói
Khuỵ Tự chậm rãi nâng cốc nước trên tay uống một ngụm, sau đó nhăn mày mà phun ra hết thảy ngụm nước vừa mới uống vào chưa kịp xuống cổ họng. nước này, thật quá khó uống đi, vốn không phải cho người uống a.