1.
Thu Vận đôi mắt ngấn lệ, xông vào đại điện " Nương nương, nàng ta không biết điều."
"Có chuyện gì xảy ra?"
Ta bật cười, nâng tách trà lên thưởng thức
Thu Vận tính tình ngay thẳng, không chịu được thua thiệt, nhưng biết nghe lời.
Mẹ từng nói ta là nữ nhân hạnh phúc nhất trên thế gian này.
Hoắc gia có thế lực rất lớn, cuộc sống xa hoa của ta chẳng khác công chúa là bao. Triều cương bất ổn, cha ta nắm mọi quyền hành, là cánh tay đắc lực trợ giúp cho tân đế.
Ảnh của tôi lại xuất hiện trên thông báo tìm người ba mươi năm về trước, tôi cứ ngỡ đó là trò đùa dai nên đã gọi điện cho người kia: “Anh gọi ai là vợ đấy, xui ch//ết mất.”
1.
Sau khi thi đại học, bạn trai gọi điện chia tay với tôi.
"Chia tay đi, anh mệt rồi."
Tôi bình tĩnh đáp lại anh, "Chịu thôi, nói chuyện với tám người bận lắm."
Bạn trai: "???"
"Bảy người kia là ai?"
Sau khi xuyên sách, tôi trở thành mẹ ruột của nữ chính trà xanh.
Để sau này nữ chính tránh được những bi kịch cuộc đời có thể xảy ra.
Tôi bắt đầu đấu trí với cha ruột của nữ chính.
1
Trời.
Nhìn cô bé năm, sáu tuổi đầu tròn xoe, tôi chìm trong suy nghĩ.
Bạn trai tôi có một ánh trăng sáng đã chế.t.
Anh ta nhớ tất cả những sở thích của cô ấy, từ chối xóa bất cứ một bức ảnh nào của cô ấy.
“Em tranh giành với một người đã chế.t làm gì?”
Mỗi lần tôi vừa nhắc đến, anh ta lại nói với tôi như vậy.
Bánh bao nhỏ.
Bánh bao nhỏ trước mặt, càng nhìn càng thấy quen quen.
Cậu nhóc trốn sau một con gấu bông lớn và ló cái đầu nhỏ ra, đôi mắt to tròn trong veo, lấp lánh pha chút đáng yêu, khiến trái tim tôi như muốn tan chảy!
Để bảo vệ tôi, mẹ tôi đã bị m.ù và bị gã.y xương sống.
Không ai biết rằng bố tôi là một ông chủ có tiếng ở Bắc Kinh.
Sau khi lấy được ngón tay bị đứt lìa của mẹ, ông ấy giựt đứt chuỗi tràng hạt trên cổ tay.
Ta sinh ra ở phủ Trấn Quốc công. Cha ta mất sớm, anh cả thì nhiều bệnh. Mẹ ta khóc từ tối đến sáng, sau đó lại tiếp tục khóc từ sáng đến tối.
Ta nói với bà: “Khóc lóc có ích gì? Ngày nào cũng chỉ biết khóc, có bao nhiêu may mắn cũng bị mẹ khóc trôi đi hết.”