Đèn đã tắtTrong phòng tối đen như mực.
Có tiếng thì thào của Hiểu Huỳnh bên cạnh: "Bách Thảo, cậungủ rồi à?".
"Chưa!"
Trong đôi mắt chàng trai đó có làn sương mỏng long lanh thật dễ thương.
Lần đầu nhìn thấy Lạc Hi, ý nghĩ đó thoáng vụt qua trong đầu Doãn Hạ Mạt. Nhưng hồi đó cô bé mới mười lăm tuổi.
Phòng nghỉ đài truyền hình HBS.
Không khí căng thẳng khiến người ta ngạt thở…
“Tại sao lại lừa tôi?”
“Tôi và em…”
Đêm mưa.
Trong bệnh viện.
Một cánh tay dài đẩy cửa hành lang!
Có lẽ do quá vội vàng, góc chiếc váy đầm dạ hội của Doãn Hạ Mạt đột nhiên bị mắc lại, cánh tay dài xương xương đó lập tức nắm lấy tay cô.
“Cẩn thận.”
Mở đầu
“Tại sao anh lại thích em?”
Cô luôn thích hỏi anh câu hỏi đó, từ mùa xuân đến mùa hè, từ mùa thu đến mùa đông. Nhưng bất kể mùa nào, nụ cười của anh đều dịu dàng như ánh nắng chiéu qua vòm cây
“Bởi vì từ nhỏ anh đã thích em rồi!”
Tại buổi họp báo ra mắt album mới nhất Người bước đi trong đêm của Hạ Dạ Huân.Những quả bóng bay màu hồng, màu xanh lam và những chiếc nơ bướm lấp lánh khiến cả hội trường trở nên diễm lệ như trong mộng ảo, giống hệt cảnh thần tiên trong truyện cổ Alice vậy.Một bức ảnh cực lớn.Ánh mắt lạnh lẽo, k
“Nó vẫn dám vác mặt tới kìa!”
“Đồ mặt dày, nếu tao là nó, tao đã đào lỗ chôn cái bản mặt đó đi cho rồi.”
“Kìa, nó ra rồi.”
“Mong nó đừng đến chỗ tao!”
“Việc gì phải sợ! Nếu nó dám đến, tao đá bay cho coi!”
Hàn Quốc.
Xương Hải võ quán.