1. Tôi gặp Chu Hải Yến năm tôi 14 tuổi. Vì suy dinh dưỡng lâu ngày nên tôi vừa thấp bé vừa gầy gò, nhỏ hơn bạn bè cùng trang lứa rất nhiều. Từ khi tôi bắt đầu có ký ức thì ba tôi đã không có việc làm, suốt ngày lêu lổng.
01. Ngày hôm ấy phát hiện ra bí mật của Tần Ngạn, vừa vặn là dịp kỷ niệm ba năm ngày cưới của chúng tôi. Hắn đi công tác đã được nửa tháng.
(P1/3) Quan phủ phát tướng công, hai mươi văn tiền một người. Các cô nương trong thôn đều đi cướp nam nhân. Ta không đi. Bởi vì ta trọng sinh rồi.
Ta vừa ra khỏi Phượng Tảo Cung thì gặp một nữ tử được đoàn người hộ tống đi về phía ta. Nàng ta một thân vàng óng, trên đầu cắm đầy châm ngọc, dẫn theo đại đội hỗn loạn không theo quy củ ào ào tiến tới.
Trong dân gian có rất nhiều điều cấm kỵ, một trong số đó nói về chuyến xe buýt cuối cùng không thể tùy tiện chở người. Tôi là nhân viên soát vé xe trực ca đêm của chuyến cuối cùng số 44.
【 1. 】 Trong đêm, mưa to tầm tã. Đường núi lầy lội, tôi ôm Nhị Đản hôn mê chạy một mạch đến trạm y tế. Vừa chạy tôi vừa lải nhải bên tai thằng nhóc: "Nhị Đản, lần sau còn bỏ nhà trốn đi nữa thì em sẽ bị đ.ánh nát mông đó."
1. Tôi lê cơ thể kiệt sức của mình ra khỏi bệnh viện. Bụng dưới thỉnh thoảng vẫn cảm thấy đau nhức, tôi ngồi thụp xuống băng ghế dài ở sảnh, nước mắt giàn giụa.
Lần đầu tiên nhìn thấy thanh mai trúc mã – Quý Dao của Lục Triết là vào năm chúng tôi học năm nhất cao học. Mãi mới đến cuối tuần mà anh ta lại mất tích suốt cả đêm, nhắn tin cũng không trả lời.
(1) Đêm trăng tối giết người, ngày gió cao phóng hỏa. Trong hoàng cung giăng đèn kết hoa lộng lẫy, tiếng nhạc vang lên, náo nhiệt lạ thường. Ta tựa đầu trên chân Trầm Xu, cầm ly rượu trong tay đưa đến trước mặt hắn, ôn nhu nói: