Sau khi tốt nghiệp đại học, Lạc Tử Ninh tự mở một siêu thị nhỏ bên dưới lầu căn hộ của mình, trải qua một cuộc sống bình lặng.
Những lúc không có khách thì anh đọc tiểu thuyết, khi khách đông thì còn có thể tán gẫu chuyện phiếm cùng các cụ ông cụ bà.
Vốn tưởng rằng sẽ sống hết một đời hạnh phúc như…
Giới thiệu
Bên tai toàn là tiếng đạn "Pằng" "Pằng" "Pằng", người đàn ông chạy nhanh như bay. Vô tình nhìn thấy một chiếc thùng sắt bên cạnh có thể làm chỗ ẩn nấp, anh lập tức lách người chui vào sau đó.
Anh hít sâu một hơi để bình tĩnh lại, nhìn miệng vết thương xuất hiện trên cơ thể, rồi thầm…
Bầu trời vừa vào lúc chạng vạng của buổi chiều tối, ánh hoàng hôn như thiên sứ rực rỡ chiếu sáng cả bầu trời.
Trong buổi lễ tốt nghiệp, các thanh niên trẻ tuổi tổ chức một buổi tiệc sôi động trên bờ biển, âm thanh của nhạc rock hòa vào làm một với âm thanh của con sóng vỗ làm không khí càng thêm…
[11:30 Bố: Mai mấy giờ bay? Gửi số hiệu chuyến bay cho Tiểu Triệu để nó bảo tài xế đón con.]
[12:52 Hướng Phi Hành: Không cần, con tự về.]
[13:20 Khương Hữu Hạ: Ông xã, trưa nay ăn cơm, anh hai lại rầy em hẹn hò bao nhiêu lâu rồi mà chưa dẫn anh về, em gạt ảnh là anh đi công tác ở châu Phi rồi,…
Đêm cuối xuân đã phảng phất chút oi bức, tiếng ve kêu râm ran hòa cùng những cơn gió thoảng tạo nên một bản hòa tấu tuyệt diệu. Ánh trăng rải đầy mặt đất như một lớp bạc mỏng.
Một chiếc xe hơi màu đen lao vút qua, cán nát ánh trăng bạc tĩnh mịch ấy.
Bên trong xe.
Trợ lý của phó đạo diễn đang phồng…
Đây là lãnh thổ Chu Tinh, năm 2095 của Kỷ Nguyên Tiên.
Giữa đỉnh điểm của mùa đông, những bông tuyết bay lượn trong cái lạnh buốt giá, nhưng võ đài của Bách Liên Tông lại sôi nổi khác thường.
Một cậu bé bốn tuổi dẫn theo một cô bé ba tuổi, hăng hái luyện võ trong tuyết.
"Dang chân ra, giữ tay thẳng…
Thành phố Du.
Những ngọn đèn neon đã được bật sáng, cuộc sống về đêm đã chính thức bắt đầu. Phong cách trang trí đậm chất cyberpunk trở nên đặc biệt thu hút dưới muôn sắc ánh sáng nhấp nháy, tiếng DJ dồn dập, tiếng hò reo chấn động màng nhĩ cùng những thân hình uốn lượn giữa sàn nhảy, tất cả hòa…
Thịch…thịch…thịch.
Thẩm Xu bị tiếng bước chân chậm rãi và nặng nề đánh thức, mở mắt ra.
Nói là mở mắt có lẽ không chính xác, dù sao giờ đây nàng chỉ là một luồng tàn hồn, bị ép buộc bám vào cây trâm cài tóc của mình, không thể rời đi, thậm chí không thể cử động, nằm đó một cách bất lực và yên tĩnh…
Bên trong một khu ký túc xá cũ kỹ dành cho các guide, chật kín những chiếc giường đơn đã cũ. Trong căn phòng chật hẹp, cách âm chẳng ra hồn, tiếng TV vang lên ầm ĩ.
Vì ai cũng đang bận rộn làm việc, chẳng ai để tâm hay phiền lòng về tiếng TV rề rề đó. Người duy nhất còn ở lại ký túc xá, tận hưởng…