Trên núi Cáo, mọi thứ đều im ắng.
Một con cáo đỏ với bộ lông bụng trắng tinh, lưng đỏ rực, đứng ở nơi giao thoa của các linh mạch, ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời, dùng tinh hoa của mặt trăng để rèn luyện yêu đan.
Truyện tiên hiệp còn gọi là truyện tu tiên hay truyện tu chân kể về quá trình tu luyện của nhân vật chính trải qua rất nhiều khó khăn và vất vả để tu luyện vì tư chất kém hơn so với người khác hoặc không có khả năng tu luyện nhưng nhờ một biến cố hay cơ duyên gặp được bảo vật nên quá trình tu luyện mới bắt đầu.
1. Cấp bậc trong truyện tiên hiệp:
+ Luyện khí: chia làm 9 bậc, đây là thời kỳ đầu của nhân vật chính khi bước chân vào thế giới tu tiên, thể chất mạnh hơn người thường một chút và có thể học một chút phép thuật cơ bản đây là cảnh giới thấp nhất trong giới tu tiên, có thể là đệ tử nội môn hoặc ngoại môn của môn phái.+ Trúc cơ: sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ, điên phong - Khi đạt tới cảnh giới này coi như đã chạm tới cánh cửa tu chân chân chính đây cũng là một bước rất quan trọng vì đây là căn cơ để xây dựng bước tiến lâu dài trong tương lai. Khi đạt tới cảnh giới này có thể sử dụng phi kiếm để di chuyển và có tư cách để trở thành đệ tử nội môn hoặc trưởng lão trong môn phái.
+ Kim đan: Sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ, điên phong - Khi đạt tới cảnh giới kim đan coi như đã là người tu tiên chân chính, dấu hiệu là linh khí được nén để tạo thành một viên nội đan ở đan điền. Được xưng hô là chân nhân và có thể được chọn là đệ tử thân truyền và có thể chọn núi để mở động phủ.
+ Nguyên anh: sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ, điên phong - Khi tu luyện đến cảnh giới này gần như là trường sinh bất lão, dấu hiệu là kim đan đã nứt ra và chuyển hoá thành nguyên anh, dạng như bản thể của chính mình có khả năng xuất khiếu và chạy trốn khi bản thể gặp nguy hiểm. Nguyên anh có thể nhập vào một cơ thể khác tẩy xoá linh hồn để chiếm đoạt thân xác. Được xưng là chân quân hoặc lão tổ, có thể lập môn phái và thu nhận đồ đệ.
+ Phân thần: Sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ, điên phong - Đặt tới cấp bậc này thần thức có thể chia thành nhiều phần và trở thành một cá thể độc lập. Phân thân dù có chết đi thì bản thể cũng chỉ bị ảnh hưởng nhẹ, nếu bản thể chết đi thì phân thân có thể tiếp tục tu luyện với tốc độ nhanh chóng để trở thành bản thể. Đây là cảnh giới cao tầng trong giới tu tiên thường là trưởng lão cấp cao của môn phái lớn.
+ Hợp thể: Sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ, điên phong - Khi hợp nhất nguyên anh, thần thức, công lực thành một pháp tướng (dạng người khổng lồ) có uy lực cực lớn nhưng khi sử dụng hao tổn rất nhiều linh lực nên đây thường được coi là sát chiêu cuối cùng. Khi đạt tới cấp bậc này sẽ rất ít khi xuất hiện trừ khi xuất hiện bảo tàng quý hiếm.
+ Đại thừa: Sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ, điên phong - Sức chiến đấu cao nhất của giới tu tiên có khả năng tìm hiểu được một phần quy tắc của thiên địa, sáng tạo ra không gian và bế quan trong thời gian rất lâu, chỉ xuất hiện khi môn phái đối mặt với nguy cơ diệt vong.
+ Độ kiếp: Tuỳ thuộc và sức mạnh hiện có và tội nghiệt sẽ phải chịu các cấp độ sét đánh khác nhau. Nếu trải qua được thì thiên đạo sẽ ban tặng ánh sáng công đức và cho lên tiên giới. Thời kỳ này nhân vật phải chuẩn bị rất nhiều bí kíp và vũ khí để đối phó với lôi kiếp.
2. Linh căn và thể chất khi tu tiên:
- Linh căn: Muốn tu tiên thì bắt buộc phải có linh căn thường được chia thành ngũ hành: kim, mộc, thuỷ, hoả, thổ. Ngoài ra còn có biến dị linh căn như: băng, lôi, ám...
- Thể chất: Nam thì thường có thể chất thiên về dương như: cửu dương chiến thể, hoả viêm thần thể... Nữ thì thiên về âm như: huyền âm linh thể, băng cơ linh thể... Nữ thường bị bắt về làm lô đỉnh giúp người khác tu luyện. Thể chất thì có thể do trời sinh hoặc ăn nhầm thiên tài địa bảo mà biến dị.
Trên núi Cáo, mọi thứ đều im ắng.
Một con cáo đỏ với bộ lông bụng trắng tinh, lưng đỏ rực, đứng ở nơi giao thoa của các linh mạch, ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời, dùng tinh hoa của mặt trăng để rèn luyện yêu đan.
Vô Danh Sơn thường có tuyết rơi.
Tuyết đêm trơn trượt, ta vác bó củi xuống núi, chẳng ngờ lại giẫm phải một thứ mềm oặt.
Giật b.ắ.n người, ta vội cúi xuống nhìn kỹ. À, thì ra là tướng công của ta.
Thần vương ngẩng dầu, bạch phát xõa dài trong làn gió thổi tựa vầng trăng bạc, đôi con ngươi phản chiếu ánh dương quang rực rỡ.
Bầu trời trải một thảm xanh xa vạn dặm, tuyết rơi mãi chẳng thấy điểm ngừng.
Ban đầu Hạ Trường Sinh không gọi là Hạ Trường Sinh mà gọi là Hạ Quân, là con trai độc nhất của phú thương Cù Châu.
"Huyền Nguyên năm thứ mười, sao băng đi sai đường, trong đêm tinh vẫn như mưa, hủy phòng xá hai gian, thương một người."------ "Đại Hạ Kỷ XIII "Vương triều Đại Hạ, Quan Thiên ti (Quan Thiên ti).Khâm Thiên Quan hời hợt ghi chép một câu trên trúc thư, liền đi bận việc khác.Sao Băng tuy nói hiếm thấ
Mặt trời ở phương Đông, có những vệt sương mù mờ mờ, có nghĩa là "tử khí đông lai".
Ở hướng Đông, loáng thoáng có những điểm sáng cực lớn kéo theo cái đuôi thật dài xẹt tới, nhanh chóng đ.â.m vào trong một gia đình. Cùng lúc đó, trong gia đình nọ vang lên tiếng khóc lớn của một đứa bé.
Chùa phía sau là từng tòa Linh Tháp, y theo Tuyết Phong chi thế đi lên bày ra, thờ phụng lịch đại cao tăng Xá Lợi.
"Đương đương..."
"Đương đương đương đương..."
Tiếng chuông ở trên bầu trời du du dương dương phiêu đãng.
Nghe không vài câu, này bốn cái tráng hán liền đem chủ đề từ trên thân Dư Tử Thanh dời đi, tự mình hàn huyên.
Dư Tử Thanh cúi đầu, giống như là sợ lạnh, theo sát tại bốn đại hán sau lưng.
Tiểu thiên sứ lớn lên tuấn mỹ mà tràn ngập thần thánh khí chất, trên thân đồng dạng có ngân quang lóng lánh hoa lệ khải giáp, phía sau cũng là thánh quang cấu thành thật dài vũ dực.