Truyện đoản văn là một thể loại truyện ngắn, có đặc điểm là sự tập trung vào một câu chuyện ngắn và gọn nhẹ. Thường được viết trong một số trang hoặc đoạn văn ngắn, truyện đoản văn có thể truyền đạt được một thông điệp, một cảm xúc hoặc một tình huống đặc biệt. Dưới đây là mô tả về truyện đoản văn:

Truyện đoản văn hài hước: Truyện đoản văn hài hước thường tạo ra những tình huống hài hước, kỳ quặc và mang tính giải trí cao. Chúng thường xoay quanh các sự cố nhỏ, các tình huống đùa cợt hoặc những trò đùa lố bịch, nhằm gây tiếng cười cho độc giả.

Truyện đoản văn tâm lý: Thể loại này tập trung vào tâm lý nhân vật và những cung bậc cảm xúc của họ. Chúng có thể là những câu chuyện ngắn về tình yêu, đau khổ, hạnh phúc, luyến tiếc hoặc sự mất mát. Truyện đoản văn tâm lý thường mang đến cảm nhận sâu sắc và suy ngẫm cho độc giả.

Truyện đoản văn tình cảm: Thể loại này tập trung vào các mối quan hệ tình cảm, tình yêu và tình bạn. Các câu chuyện ngắn trong thể loại này thường tả lại những khoảnh khắc đáng nhớ, những mẩu chuyện lãng mạn hoặc những trải nghiệm tình yêu đau thương.

Truyện đoản văn kỳ ảo: Thể loại này tạo ra một thế giới kỳ lạ, ma mị và phi thực tế. Chúng có thể xoay quanh những hiện tượng siêu nhiên, những cảnh quan kỳ quái hoặc những sự kiện không thể giải thích bằng lý thuyết thông thường. Truyện đoản văn kỳ ảo thường mang đến sự thích thú và sự bất ngờ cho độc giả.

Truyện đoản văn thường có cấu trúc súc tích, ngắn gọn, và thường nhấn mạnh vào một ý chính hoặc một cảm xúc. Chúng là một hình thức văn học nhẹ nhàng, dễ tiếp cận và thích hợp cho việc đọc giải trí trong thời gian ngắn. Bên cạnh đó, còn có những truyện đáng phải đọc trong thể loại truyện đoản văn như Kim Chủ Không Yêu Tôi Chút Nào, Ngọn Lửa Rực Cháy, [Tản Mạn] Tuổi Thanh Xuân hay ABO Chi Mạt Thế Chiếm Đoạt.

Thịnh Kinh một đêm gió tuyết, hừng đông vừa tới, đẩy cửa sổ nhìn lại, đập vào mắt là một mảnh tuyết đọng trắng xóa, khắp nơi phấn trang ngọc khỏa.
Trong khu chợ A ở thành Nam có một cửa hàng hoa quả được yêu thích đặc biệt. Chủ cửa hàng là một chàng trai trẻ đẹp trai. Ngoài tuổi trẻ, tài ăn nói của cậu cũng tốt lắm, luôn làm các cô, các dì, các cô, thậm chí các chú, các bác đều vui vẻ vung tiền.
Ngày 15 tháng 6, là ngày đáng nhớ trong cuộc đời Mông Manh, đây là lần đầu tiên cậu đi thực tập, cũng là lần đầu tiên cậu rời giảng đường bước vào xã hội.
Gió thổi từng đợt mạnh mẽ làm mái tóc của Thành Minh bay loạn, che đi mất một phần khuôn mặt thanh tú của cậu. Cậu cúi đầu, không dám ngước mắt nhìn người đàn ông trước mặt. Má cậu vì xấu hổ mà hồng hồng…
‘Dong——dong——dong——’ Tiếng chuông nhà thờ vang lên.
Bành Điềm quay ngựa một cái, trực tiếp kéo cổ áo tướng quân phe địch xuống dưới ngựa, đại hán râu quai nón vẻ mặt mộng bức, bi phẫn nhìn Bành Điềm đang an tọa trên lưng ngựa, ánh mắt rõ ràng tỏ vẻ: Nói nhường ta ba chiêu đâu!
“Samuels đại nhân, khiến cho ngài từ ngàn dặm xa xôi phải trở về, lòng tôi cảm thấy vô cùng ngượng ngùng.” Cô hầu gái Seanal cõi lòng tràn đầy áy náy, “Nhưng mà, như ngài đã thấy, Bly đại nhân… có chút không ổn.”
Lần thứ hai Nguyễn Điềm nhìn thấy Triệu Đông Sanh, là ở trong một gian phòng sang trọng của nhà hàng nổi tiếng nhất. Trước đây hắn là khách quen của nơi này, bây giờ hắn là phục vụ ở đây.