Tiếng ve sầu bên ngoài cửa sổ đã vang vọng suốt cả buổi chiều. Mùa hè sắp đến, những tia nắng mặt trời chói chang chiếu vào thật khiến người ta buồn ngủ. Hệ thống điều hoà mát lạnh của trường Đại học Thịnh An đủ mạnh để ai đó ngủ trưa một giấc ngon lành. Nào ngờ đến chiều, một trận mưa to như trút…
Chương 1: Mùa Mưa Kéo Dài  Cậu rất thích chơi trò chơi sao? "Các cậu nghe gì chưa? Thế giới cấp S 'Đô Thị' lại đang tuyển người làm nhiệm vụ đấy." Trong đại sảnh lộng lẫy và sáng rực, vài bóng người cao lớn khoác áo choàng đen đang tụ tập bàn tán. Xung quanh họ, từng quả cầu ánh sáng trong suốt…
"Đêm nay tôi không quan tâm đến loài người, tôi chỉ nhớ em." - Hải Tử, Nhật Ký. "Cuối tận cùng thảo nguyên hai tay tôi trống rỗng, lúc bi thương chẳng giữ nổi một giọt lệ rơi." Trì Niệm ngồi xếp bằng trên nắp capo chiếc xe sedan, chuyển điếu thuốc từ tay trái sang tay phải, giữa khe hở của vùng…
[Rốt cuộc em còn định bướng đến bao giờ?] Bạch Lộ ôm đầu gối ngồi trên bờ cát, đang thẫn thờ nhìn ra những con sóng bọt trắng dập dờn thì điện thoại trong túi bỗng dưng rung lên, một tin nhắn từ số lạ hiện lên. Lẽ ra cậu nên chỉnh nhỏ âm lượng hệ thống, để âm báo bị tiếng gió và tiếng sóng lấn át.…
Hạ Văn Nam từ từ tỉnh dậy trong bóng tối dày đặc, cậu chưa từng trải qua một giấc ngủ nào nặng nề đến vậy. Đến cả động tác mở mắt của cậu cũng rất gian nan, ánh nắng vàng óng rực rỡ của mặt trời chiếm lấy tầm mắt trong tức khắc khiến cậu không chịu được mà nhắm mắt lại, đợi đến khi thích ứng với…
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Bắc Phỉ Thúy tân lịch – Tháng 5 năm 721, tại rừng rậm Andoha. Đây là đêm cuối cùng của mùa xuân, cũng là lúc màn sương độc dài nhất bao trùm cả miền Đông lục địa vừa kết thúc…
Phần 1 — Lúc tôi xuyên đến là một đêm mưa. Đầu choáng váng, trước mắt mờ mịt đầy máu. Bên tai là tiếng vài gã đàn ông chửi rủa thô lỗ: “Ngươi đúng là đồ ngu, Ngô Tam! Nhất định bắt bọn ta theo ngươi đi tìm vui. Giờ thì hay rồi, xảy ra án mạng rồi đấy!” “Tao làm sao biết con tiện nhân này lại thật…
Đêm khuya, chiếc xe lao nhanh trên con đường rộng lớn và yên tĩnh. Cũng giống như làn đường vắng vẻ bên ngoài, trong xe cũng tĩnh lặng như tờ. Đường Minh Minh ngồi ở ghế phụ lái, tay nắm dây an toàn, quay đầu nhìn ra ghế sau. Lúc này Ứng Đề đang chợp mắt, hai mắt nhắm nghiền, hai tay khoanh trước…
Chương 1: Mộng hoa rơi Đêm trước khi xuyên không, Khúc Du đã mơ một giấc mộng kỳ dị đến lạ thường. Hành lang lạnh lẽo và hẹp dài, dưới ánh trăng, những bức tường cung màu son đỏ kéo dài đến tận nơi không thể nhìn rõ, nguy nga và sừng sững. Xung quanh im ắng đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi,…