Ánh hoàng hôn chiếu qua khung cửa sổ, nhuộm căn phòng một màu ấm áp. Ngu Dung Ca khó khăn xoay người, khuỷu tay run lên bần bật, mồ hôi lạnh túa ra trên cổ. Cô muốn gượng dậy nhưng toàn thân mềm nhũn, chẳng mấy chốc kiệt sức, lại ngã phịch xuống giường. Một người phụ nhân bưng thuốc vào phòng, thấy…
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Đang là giữa hè tháng Bảy, nhiệt độ tiếp tục tăng cao, không khí nóng bức và nhớp nháp. Máy bay hạ cánh ở sân bay quốc tế Bắc Thành, đang là giữa trưa, Quý Nhiêu bước ra khỏi…
Chương 1: Cành hoa  mộc tê   Thành phố Hoa Triều bước vào mùa thu sau một tuần mưa dầm dề, thời tiết đẹp đẽ, trong trẻo. Trong không khí se lạnh thoang thoảng hương thơm dịu ngọt của hoa mộc tê len lỏi vào khoang mũi người đi đường, khiến lòng người cũng thư thái theo.   Đúng bảy giờ sáng, cổng…
Triều Đại Ung Yến tiệc đêm Giao thừa trong Hoàng cung, ánh trăng mờ ảo. Trong một cung điện hùng vĩ, nến đỏ cháy rực, ánh đèn sáng trưng. Cố Tuế An lười biếng nghiêng người tựa vào chiếc giường nhỏ trong điện nghỉ ngơi. Lúc này, một bóng người cao ráo và thẳng tắp xuất hiện bên ngoài điện. Kéo theo…
Tháng 9, mặc dù đã qua ba đợt nắng nóng gay gắt nhưng đợt nắng thu năm nay đặc biệt dữ dội và giữa trưa vẫn nóng bức khó chịu. Người dân quê không có thói quen nghỉ trưa. Trời nóng nên không tiện ra đồng làm việc và họ tụ tập dưới gốc cây hòe già trước cổng ủy ban thôn để tán gẫu, đàn ông một nhóm…
Chương 1: Chữ ký – Đóng cửa lại * Hộp xốp đựng món bánh cuốn chấm nước sốt được bán với giá ba tệ một phần, sau khi người bán rưới nước sốt lên, Tô Đình liền đưa tay nhận lấy. Món bánh cuốn này gọi là bánh cuốn mè hay còn gọi là bánh cuốn vải, bề mặt mỏng manh, có nếp nhăn nhẹ, nước sốt thì đậm…
  “Rầm rầm rầm—” Bên ngoài Phượng Loan Cung, mây đen dày đặc kéo đến, trời đất giận dữ nổi sấm chớp đì đùng, như thể lửa giận của trời xanh chưa bao giờ dập tắt. Tống Vân Lan quỳ tại nơi tôn quý nhất dưới gầm trời này, trước điện Phượng Loan, đôi mắt đỏ ngầu ngước nhìn lên bầu trời, nơi những tia…
1 Những hàng chữ nhấp nháy trước mắt khiến ta khựng lại. Thì ra… Trình Hoài đã sớm biết ta là kẻ công lược. Thấy ta đứng lặng không bước,thị vệ trước phủ ngần ngại chốc lát, rồi không khám người, trực tiếp để ta đi qua. “Nương nương theo hầu điện hạ bao năm, cũng chẳng dễ gì.” Họ thì thầm phía sau…
Ầm! Nước biển cuộn trào dữ dội, như thể nhấn chìm cả thế giới. Ý thức Hòa Ngọc vừa kịp hồi phục đã lập tức cảm nhận được một lực kéo với ý đồ lôi cậu xuống biển sâu. Toàn thân cậu rã rời, đến giãy giụa cũng trở nên khó khăn. Trong đầu cậu vang lên một giọng nói lạnh lẽo: "Tích! Tuyển thủ số 2333…