Mùa đông năm 2014.
Hứa Thành đứng bên vệ đường đêm để châm thuốc, gió lạnh thổi cay mắt, điếu thuốc vẫn không cháy.
Giang Châu nằm ở bờ nam sông Trường Giang, quanh năm ẩm ướt. Đến tháng mười một, một đợt không khí lạnh ùa về, lạnh buốt thấu xương.
Mười giờ rưỡi đêm, các cửa hàng trên phố đều đã…
Cánh cửa gỗ dày nặng chậm rãi mở ra, một luồng gió lạnh mang theo tro bụi ập vào mặt, Hứa Nghiên bị sặc hắt xì một tiếng, cả người bỗng trở nên tỉnh táo. Ánh sáng trong nhà tối tăm ngột ngạt như khúc xương khô đã phủ đầy bụi nhiều năm, chỉ cần gió thổi qua là đã mục ruỗng.
Tiếng kẽo kẹt của cánh…
【Mừng quá, chuyên gia bắt chước nổi tiếng nào đó hôm nay cuối cùng cũng bị trời phạt rồi!】
【Giải mã trong một giây, nghe nói bị đụng xe khá nghiêm trọng? Không lẽ là lái xe khi say rượu đấy chứ, chậc chậc, quả nhiên là ác giả ác báo.】
【Có người nào biết chuyện nói xem cậu ta giờ sao rồi không,…
Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Ngày Lâm Tử Tông đến nhà tôi, tôi đang nổi đóa.
Ba tôi quát: “Tiêu Phóng, mày muốn tao mất mặt với mày đúng không?”
Tôi nhìn Lâm Tử Tông đang đứng ở cửa, mặc áo phao đen và đeo cái ba lô to như thể có thể đè chết người. Tôi nghiêng đầu, bắt chước giọng…
Chiếc xe buýt lắc lư qua đường hầm, tiến vào Shangri-La.
Những đám mây trắng di chuyển nhanh chóng trên bầu trời, như thể chúng sắp bị nuốt chửng bất cứ lúc nào.
Những hành khách trên xe đều hào hứng giơ điện thoại lên chụp ảnh, dù trên cổ có chiếc máy ảnh mới nhất, nhưng Khương Linh Duật chỉ uể…
Mặt trời chói chang, vừa bước ra từ trong căn tin, ánh sáng quá mức ở bên ngoài gần như khiến Vu Dư Hạnh không mở nổi mắt.
Tháng chín ở Đại học Lam Thành, người đến người đi, tiếng ve kêu râm ran khắp các tán cây cùng tiếng người nói chuyện huyên náo.
Quả là một ngày nóng nực.
Vu Dư Hạnh cảm thấy…
Khi Cố Cẩn thay xong đồng phục nhân viên rồi đi đến quầy pha chế, đồng nghiệp của hắn liền nhìn hắn cười hí hửng, nói cậu nam sinh kia lại tới tìm hắn. Thoáng chốc hắn hơi sửng sốt, sau đó ngẩng đầu lên nhìn theo hướng mà người đồng nghiệp chỉ tay, lập tức thấy trên dãy ghế dài cách quầy pha chế…
Một học kỳ mới bắt đầu, tôi lại nhận thêm một công việc làm thêm nữa. Nhờ vậy mà trường học gần như trở thành chỗ để ngủ.
Tôi ngồi ở bàn cuối lớp, ngủ suốt cho đến khi kết thúc tiết chủ nhiệm. Mỗi lần chợp mắt rồi lại thức dậy, tôi đều nhìn thấy tấm lưng của người ngồi trước mình. Cậu ta cũng ngủ…
Trong lều trại quân doanh, người đàn ông cởi bỏ áo giáp, chỉ mặc độc một bộ y phục mỏng, tựa người vào sạp gỗ, sắc mặt đã trắng bệch đến đáng sợ. Tư thế tựa ngồi đơn giản như thế này cũng khiến hắn mệt nhọc khôn cùng.
Ai cũng hiểu rõ, vị thiên chi kiêu tử chỉ vừa tròn ba mươi tuổi này đã đi đến…